文章解析

偶成转韵七十二句赠四同舍

朝代:唐作者:李商隐浏览量:3
pèi
guó
dōng
fēng
chuī
qīng
liǔ
chūn
lái
jiàn
lóng
zhǔn
rén
jiǔ
kōng
miào
zhōng
zhēng
dōng
tóng
shě
yuān
luán
jiǔ
hān
quàn
xuán
zhēng
ān
lán
shān
bǎo
zhōng
réng
shì
qīng
láng
gān
wēi
jiāng
jūn
shǐ
使
zhōng
xiá
shào
nián
jiàn
dào
jīng
yáng
zhàn
gōng
gāo
hòu
shù
wén
zhāng
lián
qiū
zhāi
mèng
dié
dàn
jiǔ
mén
chuán
zòu
zhāng
gāo
chē
lái
huáng
huáng
féng
zōu
méi
xiá
yuè
xuě
guò
liáng
gōng
wèi
huì
chāng
zǎi
shí
huái
怀
dài
zhòng
zhōng
shǎng
gāo
táng
huí
kàn
sòng
yóu
nián
bèi
gōng
shì
huáng
wèi
tiě
guān
tīng
qǐng
xiāng
suǒ
nán
shí
qiáo
cuì
zài
shū
zhěn
yún
xiāng
chūn
lán
míng
nián
xià
zhāo
guì
dōng
jiāo
tòng
xiōng
hán
gōng
duī
shàng
shí
huí
wàng
qín
chuān
shù
nán
zhǐ
yáng
tái
yún
shí
gōu
yuán
shī
qún
xiāng
fēi
miào
xià
chūn
jǐn
chéng
qián
chū
xūn
xiè
yóu
qiáo
shàng
chéng
jiāng
guǎn
xià
wàng
shān
chéng
dàn
zhè
shēng
xiǎo
jīng
mián
zhū
jǐn
槿
huā
jiāo
wǎn
xiāng
bàn
qǐng
zhī
shī
zhí
nán
fēng
fān
huài
jiǎng
jīng
jiāng
zhōng
zhǎn
jiāo
duàn
píng
shēng
fēi
cōng
cōng
guī
lái
líng
tái
xià
zhù
lán
shān
chū
tiān
guān
zhōng
shòu
lái
shǒu
fēng
láo
tún
zhì
qiú
zhí
tīng
yìn
suǒ
huáng
hūn
chóu
píng
míng
chì
tiē
shǐ
使
xiū
biǎo
shàng
piáo
yáo
shōu
zéi
zhōu
jiù
shān
wàn
rèn
qīng
xiá
wài
wàng
jiàn
sāng
chū
dōng
hǎi
ài
jūn
yōu
guó
wèi
néng
bái
dào
qīng
sōng
liǎo
rán
zài
shí
wén
yǒu
yàn
zhāo
tái
tǐng
shēn
dōng
wàng
xīn
yǎn
kāi
qiě
yín
wáng
càn
cóng
jūn
yuān
míng
guī
lái
péng
mén
shí
wàn
jiē
xióng
yǒng
shǒu
dài
gōng
ēn
ruò
shān
zhòng
tíng
píng
xià
líng
shé
shū
mián
shí
tūn
cǎi
fèng
zhī
zi
jūn
zhèng
péi
shēng
xiè
jiù
dāng
shì
cái
qīng
páo
bái
jiǎn
fēng
liú
zhǎo
hóng
lián
qīng
dǎo
kāi
shēng
shū
shù
liáng
āi
yín
héng
xíng
kuò
shì
gōng
lián
kuáng
lái
niú
jiè
jiǔ
zhù
gōng
qiān
wàn
nián
fēn
cháng
zhōu
xuán
shōu
xiāng
tiān
zi
xiāng
mén
chū
xiāng
guāng
qīng
shǐ

作者介绍

晚唐杰出诗人

李商隐(811?~858?),唐代诗人。字义山,号玉谿生、樊南生。祖籍怀州河内(今河南沁阳),生于河南荥阳。开成进士,曾任县尉、秘书郎和东川节度使判官等职。因受牛李党争影响,遭排挤而潦倒终身。李商隐擅长律、绝,富于文采,构思精密,情致婉曲,具有独特风格。然因用典太多,或致诗旨隐晦。其与杜牧并称“小李杜”,又与温庭筠并称“温李”。李商隐亦工四六文,所作以书启奏札为多,与温庭筠、段成式齐名,因三人皆排行十六,时称“三十六体”。代表作品有《贾生》《隋宫》《无题》《锦瑟》等。有《李义山诗集》,后人辑有《樊南文集》《樊南文集补编》。

展开阅读全文 ∨

赏析

1.

这首带有自叙性质的七言歌行作于大中四年春,叙写了诗人从会昌末到入卢幕前这段期间的生活经历和思想感情。诗分三段,第一段从时、地引出徐幕同舍和幕主卢弘止奏辟自己入幕的经过。第二段着重回忆自己从会昌末到入徐幕前的经历遭遇,包括任职秘省、赴桂林幕、桂幕生活、离幕北归、任京兆掾等,并交叉叙述与卢弘止的交谊始末。第三段赞美同僚、祝颂府主,并表达了自己的怀抱。\n这首诗成功地塑造了诗人自我形象。诗一开始就慨叹“我来不见隆准人”,流露出对现实中封建统治者的失望,叙写这段时期困窘失意的境遇,从“憔悴在书阁”到“赴辟下昭桂”,从“失职辞南风”到“补吏府中趋”,可以看到一个有才能有抱负的文人遭到种种不公平的待遇以及他对现实政治的不满与怨恨。尽管境遇极为坎坷,但仍然豪迈胸襟抱负乐观向上。“爱君忧国”之志、“斩蛟破璧”之慨不因此而减退。“此时闻有燕昭台”四句,报国从戎之情溢于言表;“我生粗疏不足数”四句,豪纵不羁之慨如在眼前。诗中所塑造的诗人自我形象,平时多愁善感的诗人形象有别。接下来“归来寂寞灵台下”一节,先叙述回到长安后仕途的坎坷,生活的困顿,心情的寂寞,正在遥想旧山,萌发出世之想的时候,忽又转入“爱君忧国去未能”的表白和“且吟王粲从军乐,不赋渊明归去来”的高唱,表现了诗人虽处困境却直面现实、乐观热情地面对未来。末段描写幕中生活,也生动描写了自己的形象:“我生粗疏不足数,梁父哀吟鸲鹆舞。横行阔视倚公怜,狂来笔力如牛弩。”\n本篇以自叙生平经历、性格抱负为主线,以叙述与幕主卢弘止及同舍的交谊为副线,二者交错分合,相互映衬,错综复杂,而线索清晰,于叙述流畅中时见波澜起伏。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·李商隐《燕台四首·夏》

下一篇:唐·李商隐《城上》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×