文章解析

寄内兄和州崔员外十二韵

朝代:唐作者:杜牧浏览量:3
yáng
cuī
tài
shǒu
hán
qíng
ēn
tóng
zhōng
xūn
chí
shí
xiōng
guāng
chén
néng
hùn
huà
zuì
fēn
míng
tái
rén
xián
guī
mén
xiào
yǒu
shēng
西
fāng
xiàng
jiào
huǐ
nán
hǎi
xiù
xíng
jīn
tuó
níng
huí
zhū
diàn
kěn
chéng
zhǐ
cái
zhào
zhuān
chéng
jìn
tuì
退
fēi
dào
huái
xiáng
yǒu
míng
hǎo
fēng
chū
wǎn
ruǎn
yíng
yíng
jīn
jiù
yóu
guì
tóng
chūn
shuǐ
shēng
qīn
hán
yǒu
mèng
méi
yǐn
dòng
láo
qīng
gòng
zhù
zhōng
xīng
zhǔ
gāo
chàng
tài
píng

作者介绍

晚唐杰出诗人

杜牧(803~852?),唐代文学家。字牧之,号樊川居士,京兆万年(今陕西西安)人。因晚年居长安南樊川别墅,故后又称“杜樊川”。大和进士,官终中书舍人。杜牧的诗文,多指陈讽谕时政。其诗在晚唐成就颇高,后人称杜甫为“老杜”,称杜牧为“小杜”,又与李商隐并称“小李杜”。诗作风格独特,既风华流美而又俊爽疏朗,气势豪宕而又情致婉约。文以《阿房宫赋》最为著名。代表作品有《清明》《山行》《题乌江亭》《泊秦淮》等。著有《樊川文集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·杜牧《除官行至昭应,闻友人出官因寄》

下一篇:唐·杜牧《过大梁闻河亭方宴赠孙子端》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×