文章解析

昔事文皇帝三十二韵

朝代:唐作者:杜牧浏览量:5
shì
wén
huáng
dāo
guān
zài
jiàn
yuán
zòu
zhāng
wèi
chǐ
齿
míng
ēn
jīn
zhī
nán
dòng
máo
chǐ
yán
yǎn
tóu
suī
dào
kǒu
què
chéng
tūn
zhào
dǎn
cháng
xuán
jìng
kuī
tiān
dài
pén
zhōu
zhōng
tiǎo
huà
qíng
zhèn
bān
hén
fèng
quē
léng
yǐng
xiān
pán
xiǎo
tūn
qíng
wén
shí
huá
fēng
nuǎn
fān
měi
hào
gào
zhǎng
yōu
hài
cún
suí
xíng
wéi
chū
dàn
hán
xuān
gōng
shěng
yān
hóu
rèn
máo
wèi
tún
guāng
chén
jiē
yǐng
chē
dìng
西
bēn
亿
wàn
chí
héng
jià
zhū
xié
lùn
duī
shí
guò
běi
dǒu
chù
mǎn
西
yuán
jiē
zhào
suí
lián
shǔ
zhàn
wán
kōng
cāng
hǎi
shuǐ
sōu
jǐn
zhuó
wáng
sūn
dòu
qiǎo
hóu
diāo
kuā
qiáo
suǒ
guà
gēn
wēi
jiǎ
bái
é
xiāo
xiào
huáng
hūn
zhī
lán
sēn
sēn
zhǐ
fān
fèi
shēng
sǒu
guó
zhì
gōng
qiè
yīng
mén
cuàn
zhú
zhū
chéng
xiàng
cāng
máng
yuǎn
hūn
míng
wèi
shì
shuí
miǎn
diào
xiāng
hún
jiān
shì
yīng
míng
zhǔ
zhōng
xīng
dào
zūn
kūn
gāng
lián
huǒ
hàn
zhù
qīng
yuán
chuān
kǒu
fáng
jué
yīn
chē
guǐ
guài
xiān
zhòng
yún
kāi
lǎng
zhào
jiǔ
xuě
yōu
yuān
shí
gāng
cháng
zhě
xíng
gān
duǎn
kūn
céng
jīng
chù
chài
wěi
yóu
píng
xióng
xuān
ruò
fāng
zhōu
cuì
yán
guāng
diào
lài
xuān
shān
qīn
yuè
jiǎo
fēng
rǎng
jǐn
gēn
hèn
yíng
chūn
xiāng
chóu
fán
zhù
yáo
qiān
wàn
shòu
寿
zài
bài
zūn

作者介绍

晚唐杰出诗人

杜牧(803~852?),唐代文学家。字牧之,号樊川居士,京兆万年(今陕西西安)人。因晚年居长安南樊川别墅,故后又称“杜樊川”。大和进士,官终中书舍人。杜牧的诗文,多指陈讽谕时政。其诗在晚唐成就颇高,后人称杜甫为“老杜”,称杜牧为“小杜”,又与李商隐并称“小李杜”。诗作风格独特,既风华流美而又俊爽疏朗,气势豪宕而又情致婉约。文以《阿房宫赋》最为著名。代表作品有《清明》《山行》《题乌江亭》《泊秦淮》等。著有《樊川文集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·杜牧《忆游朱坡四韵》

下一篇:唐·杜牧《春末题池州弄水亭》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×