文章解析

题吴兴消暑楼十二韵

朝代:唐作者:杜牧浏览量:3
qíng
dēng
pān
hǎo
wēi
lóu
xiàng
ráo
tōng
jìng
wàn
xiù
ráo
céng
xiāo
niǎo
shū
huá
lín
zhào
duǎn
ráo
làng
huā
zhà
zhī
yún
jiàng
xīn
diāo
tái
xiè
luó
jiā
huì
chéng
chí
chǎng
qiáo
chán
chú
lái
zuò
jiàn
dōng
yǐn
chéng
qiáo
yàn
rèn
suí
qiū
rén
kōng
zǎo
cháo
chǔ
hóng
鸿
xíng
jǐn
zhí
shā
piān
qiào
jiǎo
yóu
qīng
cǎn
jué
liáo
jǐng
qiān
yóu
kùn
chóu
tuō
jiǔ
cháng
xiāo
yuǎn
chuī
liú
sōng
yùn
cán
yáng
liǔ
qiáo
shí
péi
gōng
shǎng
hái
tuō
fán
xiāo

作者介绍

晚唐杰出诗人

杜牧(803~852?),唐代文学家。字牧之,号樊川居士,京兆万年(今陕西西安)人。因晚年居长安南樊川别墅,故后又称“杜樊川”。大和进士,官终中书舍人。杜牧的诗文,多指陈讽谕时政。其诗在晚唐成就颇高,后人称杜甫为“老杜”,称杜牧为“小杜”,又与李商隐并称“小李杜”。诗作风格独特,既风华流美而又俊爽疏朗,气势豪宕而又情致婉约。文以《阿房宫赋》最为著名。代表作品有《清明》《山行》《题乌江亭》《泊秦淮》等。著有《樊川文集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·杜牧《题永崇西平王宅太尉愬院六韵》

下一篇:唐·杜牧《寄湘中友人》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×