文章解析

寄贺田侍中东平功成

朝代:唐作者:王建浏览量:5
shǐ
使
huí
gāo
pǐn
mǎn
chéng
chuán
qīn
jiàn
gōng
zài
zhèn
qián
bǎi
fān
chōng
duàn
liǎng
zhòng
jiǎ
shè
jiē
chuān
穿
tàn
zhī
diǎn
jiǎn
bīng
yīng
qiè
suàn
de
xīn
zhà
wèi
jiān
yíng
bèi
shù
jīng
chéng
shì
jiāng
jīng
pín
bài
suì
shēng
quán
zhāo
cán
kòu
fáng
rén
jué
yáo
zhǎn
yuán
xiōng
kǒng
zhuān
shǒu
ràng
zhū
jūn
gǎn
jìn
gōng
guī
zhēng
xiān
kāi
tōng
zhōu
xiàn
xié
lián
hǎi
jiāo
shān
zhí
dào
yàn
zhàn
sàn
hái
zhú
cǎo
ròu
niú
sàn
què
gēng
tián
zhōng
bài
jiàng
jūn
guì
mén
xià
jiān
fēn
zǎi
xiàng
quán
táng
shǐ
shàng
tou
gōng
chūn
fēng
shuāng
jié
hǎo
cháo
tiān

作者介绍

中唐著名诗人

王建(766?~830后),唐代诗人。字仲初,颍川(今河南许昌)人。他出身寒微,终生未举进士。元和间为昭应丞、渭南尉,大和初官至陕州司马,世称王司马。王建擅长乐府诗,与张籍齐名,并称“张王乐府”。他的诗作题材广泛,生活气息浓郁。善以白描、比兴手法,用典型形象针砭时弊,揭示社会矛盾,语言含蓄,简洁峭拔。善短篇,多七言,尤以《宫词》百首著名。代表作品有《海人谣》《当窗织》。著有《王司马集》《王建集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·王建《三台·宫中二首,江南四首》

下一篇:唐·王建《隐者居》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×