文章解析

鸿胪寺有开元中锡宴堂楼台池沼雅为胜绝荒凉…成四十韵

朝代:唐作者:温庭筠浏览量:3
míng
huáng
shén
shèng
chuí
gěng
guāng
shěn
léi
diàn
zhú
líng
yáo
tāng
西
tán
shí
shān
běi
zhì
qióng
xiāng
xiōng
yǒu
xiè
zhì
táng
láng
chán
juān
shén
yàn
liè
wén
guó
xiāng
tāo
míng
jié
guǎn
chuī
cháng
shān
wèi
fēng
hóu
lín
cái
wèi
láng
zhāo
róng
kuò
yuè
tuǒ
tiē
ān
gāng
qún
shēng
dào
shòu
寿
bǎi
míng
táng
hǎi
zhèng
yàn
chén
fēi
yáng
tiān
zi
yóu
shì
chén
kāng
rán
chāng
kāi
chì
shēng
sāng
pán
jīn
lòu
dīng
dāng
jiàn
pèi
xiāng
chù
zuǒ
yòu
suí
qiāng
xuán
zhū
shí
èr
liú
hóng
fěn
sān
qiān
xíng
shēng
chì
jiē
huí
xuě
shuāng
shén
xiá
líng
yún
chūn
shuǐ
shān
yáng
pán
dòu
jiǔ
zi
zòng
ōu
qíng
yún
jiāng
shuāng
qióng
jīng
zhào
hán
dān
chāng
péi
sāi
dòu
lóng
cōng
cuì
zhì
chǎng
zhàng
guān
xiù
bǎo
jīn
lòu
jiāo
yīng
zhè
dàn
jīng
yuān
yāng
huá
guó
chén
bìn
cāng
cāng
yàn
yōu
zhì
chē
cóng
zhēn
wěi
huáng
huà
zhào
biē
míng
zōu
luàn
zhòu
cāng
zhǎn
yàn
dàng
xuàn
huáng
héng
táng
yíng
yíng
huí
xuě
wǎn
zhuǎn
rào
liáng
yàn
dài
huà
yín
luò
bǎo
shū
jīn
diàn
kuāng
shěn
míng
lèi
hàn
xiāng
zuì
dào
chǔ
kuáng
dàn
wēi
dōng
xīng
sēn
yào
耀
máng
píng
líng
zhú
jīng
táng
quǎn
yáng
zòng
huǒ
sān
yuè
chì
zhàn
chén
qiān
huáng
xiáo
hán
cóng
huāng
liáng
nǎi
màn
cǎo
cuī
huài
qiáng
chí
jiē
duàn
àn
hán
jiāng
bài
zuò
zhú
sēn
qiāng
yóu
rén
wèn
lǎo
xiāng
duì
liáo
gǎn
shāng
jiàn
鹿
rán
hòu
kān
huí
cháng
xìng
jīn
tài
píng
lìng
jié
chēng
shāng
shuí
zhī
jiāng
suì
suì
luán
huáng

作者介绍

晚唐诗人,花间词派鼻祖

温庭筠(801?~ 866?),唐代诗人、词人。原名岐,字飞卿,太原(今山西太原西南)人。唐初宰相温彦博后裔。每入试,押官韵,八叉手而成八韵,时号“温八叉”。仕途不得意,官至国子助教。温庭筠为晚唐词坛巨擘,为词史上大力写词的第一人,大都收入《花间集》。其词有“花间鼻祖之称”,与韦庄并称“温韦”。词的题材取向以男女情爱、相思恨别为主,注重表现女性的容貌情怀;语言追求秾艳华丽。诗与李商隐齐名,时称“温李”,今存乐府诗、咏史诗、山水行旅诗等。又工骈文,与李商隐、段成式齐名,因三人皆排行十六,时称“三十六体”。代表作品有《菩萨蛮》《春愁曲》《商山早行》等。 后人辑有《温庭筠诗集》《金荃词》。另著有传奇小说集《乾𦠆子》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·温庭筠《寒食日作》

下一篇:唐·温庭筠《赠李将军》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×