文章解析

杨柳八首(一作杨柳枝)

朝代:唐作者:温庭筠浏览量:3
chūn
yuàn
wài
zuì
cháng
tiáo
xián
niǎo
chūn
fēng
bàn
yāo
zhèng
shì
rén
cháng
duàn
chù
chūn
shuǐ
chì
lán
qiáo
nán
nèi
qiáng
dōng
páng
zhī
chūn
liǔ
huáng
xìng
huā
wèi
kěn
qíng
shì
qíng
rén
zuì
duàn
cháng
xiǎo
mén
qián
liǔ
wàn
tiáo
sān
sān
jīn
xiàn
线
píng
qiáo
huáng
yīng
dōng
fēng
shēn
zhū
mén
bàn
yāo
jīn
sān
sān
gōu
liù
gōng
méi
dài
chūn
chóu
wǎn
lái
gèng
dài
lóng
chí
bàn
lán
gān
bàn
lóu
guǎn
gōng
wài
chéng
西
yuǎn
yìng
zhēng
fān
jìn
wáng
sūn
guī
qiè
guān
chūn
cǎo
绿
liǎng
liǎng
huáng
shì
jīn
niǎo
zhī
dòng
fāng
yīn
chūn
lái
xìng
zhǎng
xiàn
线
qiān
chán
dàng
zi
xīn
liǔ
yìng
jiǔ
zhòng
fèng
huáng
chuāng
zhù
xiù
róng
jǐng
yáng
lóu
pàn
qiān
tiáo
miàn
xīn
zhuāng
dài
xiǎo
zhōng
zhī
jǐn
biān
yīng
pín
tíng
suō
chuí
lèi
zhēng
rén
sài
mén
sān
yuè
yóu
xiāo
suǒ
zòng
yǒu
chuí
yáng
wèi
jué
chūn

作者介绍

晚唐诗人,花间词派鼻祖

温庭筠(801?~ 866?),唐代诗人、词人。原名岐,字飞卿,太原(今山西太原西南)人。唐初宰相温彦博后裔。每入试,押官韵,八叉手而成八韵,时号“温八叉”。仕途不得意,官至国子助教。温庭筠为晚唐词坛巨擘,为词史上大力写词的第一人,大都收入《花间集》。其词有“花间鼻祖之称”,与韦庄并称“温韦”。词的题材取向以男女情爱、相思恨别为主,注重表现女性的容貌情怀;语言追求秾艳华丽。诗与李商隐齐名,时称“温李”,今存乐府诗、咏史诗、山水行旅诗等。又工骈文,与李商隐、段成式齐名,因三人皆排行十六,时称“三十六体”。代表作品有《菩萨蛮》《春愁曲》《商山早行》等。 后人辑有《温庭筠诗集》《金荃词》。另著有传奇小说集《乾𦠆子》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·温庭筠《题望苑驿》

下一篇:唐·温庭筠《戏令狐相》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×