文章解析

安辑岭表事平罢归

朝代:唐作者:李峤浏览量:3
yún
duān
xiǎng
jīng
xiàn
xiāng
jiàn
tiān
wàng
yuè
tái
hǎi
yōu
zāi
liù
yuè
fēi
péng
sān
nián
ruì
zhì
lái
jìng
yáo
tóng
zhù
chū
shān
xiǎn
shí
mén
kāi
wéi
chán
luò
zhān
huī
huò
cháo
cháo
hán
duō
zhēng
báo
bái
jiǎn
chéng
cháo
xiàn
zhū
fāng
luò
hóng
tiān
guǎng
广
qiě
huáng
ēn
huáng
ēn
wài
jǐng
yǒng
lái
shēng
shuò
chén
tiān
zi
tán
chǎng
bài
lǎo
jiàng
gōng
tāo
jiāng
lüè
huáng
shí
qǐn
bīng
fǎn
pèi
shōu
lóng
kōng
yíng
niǎo
luò
chéng
fēn
ǎi
píng
gāo
shì
jīn
dài
dōng
ōu
kàng
yuè
nán
dòu
lín
huì
chūn
rào
biān
chuí
fēi
huā
chū
huāng
wài
huì
fēn
cháng
chuān
yóu
fēng
shēng
dān
guì
wǎn
yún
cāng
zhú
qīng
jiāng
guī
xuān
shang
huì
bǎi
mán
chēn
jìn
wěi
zhòng
guān
xué
jīn
dāo
shǐ
使
kōng
chí
bǎo
jiàn
hái

作者介绍

唐武后及唐中宗时期的文学领袖之一

李峤(645?~714?),唐代诗人。字巨山,赵郡赞皇(今属河北)人。二十岁举进士,曾三次拜相,也曾数次贬官,历仕高宗、武后、中宗、睿宗四朝,官至中书令。李峤与同乡苏味道齐名,合称“苏李”;又与苏味道、崔融、杜审言并称“文章四友”。他的诗作以五言诗成就最高,作诗讲求声律,多咏物之作,《汾阴行》感慨遥深,玄宗许为“真才子”之作。其诗多应制、咏物之作,词采典丽,对唐代律诗和歌行的发展有一定影响。明人辑其诗为《李峤集》3卷。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·李峤《秋山望月酬李骑曹》

下一篇:唐·李峤《和同府李祭酒休沐田居》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×