文章解析

东都遇春

朝代:唐作者:韩愈浏览量:6
shào
nián
zhēn
kuáng
yǒu
chūn
jìng
xíng
féng
èr
sān
yuè
jiǔ
zhōu
huā
xiāng
yìng
chuān
yuán
xiǎo
xiān
táo
chén
zhuāng
jìng
huāng
chéng
zhī
zuì
bìng
yǐn
dàn
wéi
suǒ
biàn
便
wén
zhāng
háo
hèng
ěr
lái
céng
shí
bái
mǎn
jìng
jiù
yóu
guāi
zhāng
xīn
bèi
cháo
píng
xīn
cháng
biàn
huà
xiū
jiàn
shí
jié
shèng
xián
suǒ
zuò
guì
shì
tīng
shēn
chóu
dāng
míng
cháo
yǒu
lái
niǎo
huàn
hūn
xǐng
wéi
shēng
suàn
yán
gào
qìng
zuò
dōu
wàng
guān
lǎn
zhèng
xìng
méng
dōng
dōu
guān
huò
jǐng
guāi
yōng
zāo
ào
jiān
rǎn
shēng
xìng
yān
néng
zhuī
yǒu
lái
yóu
chěng
yǒu
chuán
wèi
wáng
chí
wǎng
wǎng
zòng
yǒng
shuǐ
róng
tiān
chù
jiē
绿
jìng
àn
shù
gòng
fēn
zhǔ
xiāng
wěi
jīng
huái
怀
guī
guǒ
shì
yōu
bèng
tān
qiú
fěi
míng
suǒ
de
bìng
yōu
yōu
cháo
hūn
luò
luò
juān
mèng
qún
gōng
xián
shàng
dài
tiān
zi
shèng
móu
shōu
miàn
chū
xióng
jìng
zhuǎn
shū
fēi
qín
yǒu
jūn
lìng
zài
tíng
bǎi
zhí
shì
fèng
zhí
zhī
jìng
wèi
zāi
zuò
亿
zhào
qìng
lóng
zhōng
niǎo
yǎng
huó
xìng
mìng
wèi
shī
gào
yǒu
shēng
kuì
zhōng
jiū
jìng

作者介绍

唐代文学家,“唐宋八大家”之首

韩愈(768~824),唐代文学家、哲学家。字退之,河南河阳(今河南孟州南)人。贞元进士,官至礼部侍郎。谥号文。因昌黎(今辽宁义县)是韩氏郡望,其文中常自称“郡望昌黎”,故世称“韩昌黎”“昌黎先生”。韩愈提倡散体,与柳宗元同为古文运动的倡导者,并称“韩柳”。他被列为“唐宋八大家”之首,散文在继承先秦、两汉古文的基础上,加以创新和发展,气势雄健。其与柳宗元、欧阳修和苏轼并称“千古文章四大家”。诗与孟郊齐名,并称“韩孟”。诗风奇崛雄伟,力求新警,有时流于险怪。又善为铺陈,好发议论,后世有“以文为诗”之评,对宋诗影响颇大。代表作品有散文《师说》《祭十二郎文》,诗歌《左迁至蓝关示侄孙湘》《早春呈水部张十八员外》《山石》等。著有《昌黎先生集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·韩愈《寄随州周员外》

下一篇:唐·韩愈《琴曲歌辞·残形操》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×