文章解析

伏蒙秘阁张丈宠顾下邑并以长篇为贶降叹之馀牵勉继韵仰求斤削僭率皇恐

朝代:宋作者:朱熹浏览量:10
xiàng
lái
miè
dōng
shān
dōng
mén
wèn
xióng
mén
qián
yǒu
xiàng
chén
liǎng
wèi
xīn
xiān
yōng
dāng
shí
yǒu
chē
shuō
jiē
shuí
tóng
qióng
liáo
zhuī
zhòng
wèi
lùn
liú
gōng
píng
shēng
rén
zi
zhāng
zi
xiāng
ān
zhǎng
xiàng
cóng
měi
láo
shū
shū
wèn
shēng
zuò
xiǎng
xīng
xiù
宿
luó
xīn
xiōng
nián
chí
jié
hàn
shuǐ
shàng
niú
liú
jīng
hóng
jūn
wáng
chuò
kuì
wài
yōng
qiě
lái
cháo
zōng
yīn
néng
guò
xiāo
xià
hòu
chéng
zài
zhū
lián
lóng
cāng
yán
bái
yīng
xiào
bǎo
táo
chuāng
fēng
kāi
zūn
é
chí
shuǐ
qīng
xià
jiào
shí
yān
kōng
méng
zhuǎn
shān
gèng
hǎo
tiān
rèn
pái
shuāng
fēng
shǎo
kàn
yín
dào
guà
zhí
tiào
xià
qīng
líng
zhōng
nán
lín
huì
gòng
zhǐ
diǎn
piāo
miǎo
bèi
quē
zhū
gōng
gōng
yán
píng
ài
dēng
lǎn
dào
qún
shān
kōng
zuò
jiān
wèi
chū
yòng
yuǎn
nán
fēi
hóng
鸿
shàng
yán
yún
quán
shǎng
xià
tàn
kuò
huān
xiāng
féng
fēn
shī
jiǎo
duò
shì
wǎng
nǎi
yǒu
huì
níng
tiān
qióng
liú
guāng
guò
yǎn
jīng
zuó
mèng
jiù
yuē
huí
shǒu
xiū
chén
róng
míng
cháo
què
shàng
yān
tǐng
miè
méi
wàn
qǐng
zhuī
wēng

作者介绍

宋代理学的集大成者

朱熹(1130~1200),南宋理学家、教育家。字元晦,号晦庵,谥号文,世称朱文公。祖居徽州婺源(今属江西),生于南剑州尤溪(今属福建),定居建阳(今属福建)。绍兴进士,其后历仕高宗、孝宗、光宗、宁宗四朝。朱熹与吕祖谦、张栻齐名,时称“东南三贤”。在哲学上,发展了“二程”(程颢、程颐)关于理气关系的学说,集理学之大成,建立了完整的理气一元论体系,世称“程朱学派”。提出“凡事无不相反以相成”,事物“只是一分为二,节节如此,以至于无穷,皆是一生两尔”。其理学思想在明清两代被提到儒学正宗的地位,成为官方意识形态。“朱子学”曾在韩国、日本颇流行。从事教育五十余年,强调启发式。其诗文很有特色,以平易畅达、说理缜密见长,诗则以吟咏情性、雍容和缓取胜。朱熹博极群书,广注典籍,对经学、史学、文学、乐律以至自然科学有不同程度贡献。著有《四书章句集注》《周易本义》《诗集传》《楚辞集注》等。后人编纂有《晦庵先生朱文公集》和《朱子语类》等。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·朱熹《小均四景诗 其一》

下一篇:宋·朱熹《短句奉迎》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×