文章解析

上清词

朝代:宋作者:苏轼浏览量:9
nán
shān
zhī
yōu
yún
míng
míng
shú
zhě
zhī
shén
jūn
jūn
wèi
shān
zhī
yōu
gōng
diàn
殿
jiǔ
yān
liú
yòu
wèi
zhāo
ér
bēi
kōng
shān
zhī
rén
lái
ér
zhī
ér
xùn
jūn
zhī
lái
tiān
mén
kōng
cóng
qiān
jià
fēi
lóng
chén
xīng
tài
suì
yǎn
huà
jiàng
léi
lóng
lóng
cháo
zhěn
tíng
jié
shān
gōng
kuǎng
yǒu
yāo
nüè
xià
shì
jīng
wèi
xīng
wèi
hóng
ài
liú
xiě
zhī
pāng
pèi
yòu
shì
nüè
míng
chóng
xiào
máng
fēng
ér
shí
yòu
hàn
huǒ
zhī
chóng
róng
xián
mìng
xià
tǎo
jiàn
qiān
rèn
zhī
xiū
fēng
chéng
fēi
tíng
ér
zhuī
jǐng
shè
huò
sǎo
miè
ér
zōng
bēng
lái
huì
zǒu
hǎi
yuè
zhī
shén
gōng
lóng
chē
shòu
guǐ
zhī
shù
àn
ǎi
ér
míng
méng
jiàn
jìn
qiāng
jiàn
pèi
zhī
xiāng
lóng
shā
shēng
zhī
xìn
zhī
shàng
zhī
róng
yuē
shù
fǎn
zhí
tuì
退
zhàn
ér
gōng
chōng
hǎi
dàn
rán
gōng
jūn
zhī
tiān
mén
kāi
kuǎn
chāng
cháo
tái
qún
xiān
yíng
sāi
yún
hàn
yǎn
qián
dǎo
fēn
hòu
péi
jiē
yíng
láo
jūn
liáng
huī
tuí
mǐn
rén
shì
ài
chén
xià
suǒ
āi
fǎn
qióng
gōng
zhī
cuó
é
wàn
líng
zhī
xuān
huī
qīng
jìng
wéi
shí
jié
shòu
dòu
kuí
tōng
míng
ér
xiàn
chù
zhì
dàng
dàng
huí
biǎo
zhī
huàn
huò
guāng
xià
zhú
jiǔ
gāi
shí
yóu
xià
lǎn
yuè
wèi
dòu
míng
wèi
bēi
gōng
zhī
qiān
zhù
ruò
háo
duān
zhī
āi
lái
fēi
wéi
fēi
wéi
bēi
wèi
shén
jūn
zhī
fǎn
céng
yán
zhǐ
chǐ
zhī
wéi
shēng
diàn
殿
nèi
hún
lǐn
lǐn
ér
shàng
chí
mèi
yǒu
de
gǎn
ér
xiàn
shì
fēi
chén
ér
zhī

作者介绍

北宋文坛领袖,豪放派词人,“唐宋八大家”之一

苏轼(1037~1101),北宋文学家、书画家。字子瞻,一字和仲,号东坡居士。眉州眉山(今属四川)人。嘉祐进士,神宗时曾任职史馆,因反对王安石新法而求外职。后因“乌台诗案”贬谪黄州,又贬谪惠州、儋州。南宋时追谥文忠。苏轼在诗、词、散文、书画等各个领域都富有创造性。诗与黄庭坚并称“苏黄”,词与辛弃疾并称“苏辛”,古文和欧阳修并称“欧苏”,是“唐宋八大家”之一。其诗清新豪健,善用夸张比喻;其词开豪放一派,对后代很有影响;其文汪洋恣肆,明白畅达。苏轼还擅长行书、楷书,用笔丰腴跌宕,有天真烂漫之趣,是“宋四家”之一;绘画上主张“神似”。代表作品有《赤壁赋》《念奴娇·赤壁怀古》《水调歌头·丙辰中秋》《题西林壁》等。著有诗文《东坡七集》、词集《东坡乐府》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·苏轼《残句槐花黄》

下一篇:宋·苏轼《和子由除夜元日省宿致斋三首其一》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×