文章解析

讲德陈情上淮南李仆射八首

朝代:唐作者:许棠浏览量:5
tiān
jiàng
xián
rén
zuǒ
shèng
shí
rán
shēng
jiào
mǎn
huá
yīng
míng
zhōng
cháo
yǎng
qīng
zhòng
jiān
wén
wài
guó
zhī
liáng
jiǔ
xǐng
duō
duì
yuè
xiǎo
tíng
gōng
tuì
退
bàn
yín
shī
liáng
chéng
dōng
xià
suī
jīng
zhàn
fēng
yóu
chuán
shǒu
jiù
guī
duō
cháo
xuān
miǎn
guān
qián
kūn
hǎi
jiē
tuī
shèng
zuì
zūn
chǔ
céng
fēn
biàn
yīng
mén
jiù
shì
lóng
mén
yán
kāi
zhèn
gāo
yún
dòng
chéng
yǎn
shōu
luò
hūn
cháng
niàn
cāng
shēng
chì
zi
jiǔ
zhōu
chǔ
zhān
ēn
wèi
lǐng
chūn
wéi
wàng
zǎo
qīng
kuàng
lián
róng
kǔn
kòng
qiáng
bīng
fēng
wēi
biàn
jiāng
shān
jìng
jiào
huà
gāo
tóng
yuè
míng
jiǔ
jùn
jìng
jiān
zhǔ
hǎi
fāng
jiē
gòng
gēng
dōng
nán
quán
shì
zhǐ
wéi
nián
zhèng
chéng
niàn
huái
ruán
zhěn
pín
láo
lóng
shān
hǎi
wěi
míng
chén
lái
yóu
dāng
dài
tóng
yǒu
rén
yàn
yín
liáng
yuàn
yuè
cháo
yóu
zhòng
jiàn
guǎng
广
líng
chūn
duō
nián
zhài
quán
dào
ōu
yáo
mǎn
qín
sān
yín
shī
wàng
míng
dān
xiāo
dài
bái
tóu
chéng
dào
lǎo
hái
zhān
tōu
xián
què
yǎng
shēng
dāng
yàn
měi
chuí
tīng
lèi
wàng
yún
zhǎng
shān
qíng
zhū
mén
jiù
shì
dēng
lóng
chū
tuō
lín
dǎn
shàng
jīng
dōng
lái
huái
hǎi
bài
jīng
gōng
qīng
shū
céng
shì
wǎn
zhāi
yín
duì
xuě
yòu
róng
huá
guǎn
shí
jiān
wēi
xǐng
ēn
fēi
huì
shuí
zhī
fēn
yǒu
wéi
chǐ
jiù
qiáo
chù
zài
róng
guī
shì
xiāng
píng
shēng
nán
běi
zhú
péng
piāo
dài
míng
chéng
bìn
diāo
hán
cóng
pāo
diào
tǐng
jiù
lín
chǔ
rèn
fēng
biāo
chéng
suī
guān
jǐn
shí
jié
yóu
jīng
ròu
yáo
chóu
léi
gèng
guī
luàn
shān
liú
shuǐ
mǎn
fān
cháo
dān
xiāo
kōng
guì
zhī
guī
bái
shǒu
qián
zhe
dāng
gōng
qīng
shuí
jiàn
dài
xiāng
qīn
ài
fēi
dōng
fēng
zhà
hái
cāng
hǎi
zhōng
chóu
chū
cuì
wēi
yīng
niàn
méi
xuǎn
xiàn
èr
nián
gèng
shǒu

作者介绍

晚唐诗人,“咸通十哲”之一

许棠(822~?),唐代诗人。字文化,宣州泾县(今安徽)人。许棠屡举进士不第,直到五十岁时才登进士第,曾任泾县尉等职,后辞官归隐。许棠工于诗,颇有诗名,与张乔、郑谷、喻坦之等人合称“咸通十哲”。其诗《过洞庭湖》为人称许,时人多取以题扇,有“许洞庭”之誉。其诗多写羁旅游览,诗中融入坎坷人生、有志难成的不平之气,虽属苦吟一路,但性情深挚。其擅长五律,摹写工巧而平浅通俗;七言律诗不多,多隐括题旨,沉郁顿挫。《将归江南留别友人》《客行》《雁门关野望》等均为佳作。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·许棠《和薛侍御题兴善寺松》

下一篇:唐·许棠《贞女祠》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×