文章解析

陈情献江西李常侍五首

朝代:唐作者:许棠浏览量:5
èr
shí
èr
sān
nián
yóu
qín
zhì
yàn
péi
qún
yàn
hòu
shēng
qián
jìng
zhé
yuán
shù
yán
huāng
pēn
yuè
quán
dōng
táng
céng
shòu
jiàn
chuí
bái
zhì
yóu
jiān
rén
jiān
zhǐ
zhōng
nián
chóu
yuǎn
dào
dào
lǎo
shǐ
jiàn
hóng
luò
yòu
wén
huáng
niǎo
yīn
pèi
shuí
kěn
zàn
xié
tóng
méng
xīn
wèi
shí
xìng
yuán
chūn
mán
wéi
hái
chéng
ǒu
rén
xiāng
chéng
zhǎng
hèn
yuǎn
mèng
chóu
pín
tiān
suī
yún
guǎng
广
shū
nán
shēn
chūn
wéi
jiǔ
zhì
qiū
yòu
féng
tíng
xuǎn
shì
zhǎng
shāng
shí
níng
qín
chéng
hái
zhú
mèng
chǔ
jiǎo
yǐng
suí
xíng
yín
suī
rén
gèng
kěn
tīng
shí
quán
sāi
qiú
míng
shì
zhuǎn
nán
shēn
duō
xià
guó
fēn
cháng
ān
yuè
niǎo
chūn
zǎo
mán
huā
sòng
hán
qiū
mén
zhān
zhòng
wèi
bié
lán
gān

作者介绍

晚唐诗人,“咸通十哲”之一

许棠(822~?),唐代诗人。字文化,宣州泾县(今安徽)人。许棠屡举进士不第,直到五十岁时才登进士第,曾任泾县尉等职,后辞官归隐。许棠工于诗,颇有诗名,与张乔、郑谷、喻坦之等人合称“咸通十哲”。其诗《过洞庭湖》为人称许,时人多取以题扇,有“许洞庭”之誉。其诗多写羁旅游览,诗中融入坎坷人生、有志难成的不平之气,虽属苦吟一路,但性情深挚。其擅长五律,摹写工巧而平浅通俗;七言律诗不多,多隐括题旨,沉郁顿挫。《将归江南留别友人》《客行》《雁门关野望》等均为佳作。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·许棠《东归次采石江》

下一篇:唐·许棠《赠栖白上人》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×