文章解析

陈情上李景让大夫

朝代:唐作者:刘得仁浏览量:3
bèi
míng
xuán
zāo
bái
qīn
péi
huí
liàn
míng
zhǔ
mèng
mèi
zài
qiū
cén
wéi
duō
gǎn
cháng
zhǐ
shì
yín
dài
shí
qián
dìng
kǒu
jīng
shì
xīn
xīn
wén
chǎng
jiǔ
yīn
yuán
shēn
lǎo
xīn
dào
pín
mài
jiù
yuán
lín
qíng
shǎng
xíng
wén
shuǐ
xiāo
zuò
jiàn
cān
guī
liú
xián
wèn
sēng
yuē
ǒu
lái
xún
wàng
qián
píng
què
qíng
yuàn
yǒu
qín
shēng
suì
shì
bào
zhī
yīn
shàng
lián
zhí
wéi
gōng
chén
qiū
shān
ēn
bèi
lóu
nán
rèn
zuò
jiàn
míng
tóng
tīng
yán
zhòng
ruò
jīn
cóng
gèng
xiàn
qiào
wèi
lín

作者介绍

唐代诗人

刘得仁(?~?),唐代诗人。名一作德仁。长庆中即以诗名,历文、武、宣三朝,兄弟皆居显位,独以苦心为诗,出入举场二十余年,终无所成。刘得仁与贾岛、顾非熊、丁居晦等交游酬唱,以诗显名。他擅长五言律诗,诗中多有对隐逸时所见景色的描写,寄托人生不得志的淡淡愁思。其诗风清奇僻苦,元辛文房《唐才子传》赞其“怨而不怒,哀而不伤”。代表作品有《宣义池上》《泾川野居晚望》《宿僧院》等。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·刘得仁《省试日上崔侍郎四首》

下一篇:唐·刘得仁《马上别单于刘评事(时太和公主还京,评事罢举起职)》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×