文章解析

述华清宫五首

朝代:唐作者:储光羲浏览量:9
shàng
zài
péng
lái
gōng
ruò
huá
qīng
cháo
cháo
xuán
wén
qīng
shèng
jīng
yīn
wèi
qún
méng
shàng
chū
péng
lái
shí
liù
lóng
yǎn
shǒu
zhǎng
dào
shū
tóng
yún
yìng
qián
hòu
tiān
shēng
yīn
zhòu
zhēn
dào
lín
sǒu
zài
xuān
yuán
cháo
chéng
shí
èr
lóu
jīn
shén
quán
gōng
zài
shān
zōu
qún
fāng
shùn
dòng
bǎi
suí
tiān
yóu
zhēng
yuè
kāi
yáng
tōng
mén
yuán
huà
suì
róng
guī
wèi
míng
dēng
gāo
shān
fēng
suí
lóng
jià
shàng
lín
shén
jūn
gōng
míng
tíng
shān
kāi
hóng
鸿
méng
tiān
zhuǎn
zhāo
yáo
xīng
sān
xuě
bào
yǒu
shú
wèi
fēi
líng

作者介绍

唐代诗人

储光羲(706?~763?),唐代诗人。润州延陵(今江苏丹阳西南)人,祖籍兖州(今山东济宁市兖州区)。开元进士,初任冯翊县尉,后转任安宜、下邽、汜水尉,官至监察御史。安史之乱中,被叛军俘获,迫受伪职,乱平后自归朝廷请罪,后贬岭南。储光羲的诗,多写田园生活的闲适情趣,风格朴实。在各种诗体中,其“独以五言古胜场”,但是有刻意学习陶渊明,力造古雅的倾向。殷璠评其诗“格高调逸,趣远情深”。代表作品有《杂咏五首》《江南曲四首》。明人辑存《储光羲诗集》5卷。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·储光羲《同武平一员外游湖》

下一篇:唐·储光羲《题辨觉精舍》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×