文章解析

夏日华山别韩博士愈

朝代:唐作者:鲍溶浏览量:5
bié
tài
huá
yīn
tíng
tóng
guān
kǒu
xià
wèi
shí
wàng
shān
chí
jiǔ
zàn
yīn
chē
juàn
zhú
yún
xiān
hòu
xiá
zhēng
hán
huáng
niǎo
xiāng
yòu
sān
fēng
duō
tài
jiǒng
xiān
rén
shǒu
tiān
qíng
pěng
lún
yuè
nòng
xīng
dǒu
yōu
bái
jìn
míng
jiàn
huáng
zǒu
yuǎn
xīn
lái
zhēn
jìng
fēi
yǒu
niǎo
míng
cǎo
xià
tiān
yòu
zhí
zhú
yīn
fēng
sōng
qīng
míng
xiè
xiān
sǒu
zhī
shēng
lèi
zhōng
gǎn
yán
hòu
qīng
xiāo
shàng
jiē
bié
jiàn
kōng
lǎng
kòu
xiāng
guān
wài
shēn
míng
xiāng
shǒu
duàn
gēn
péng
yōu
zhǎng
yǐn
jiǔ
shēng
bào
duō
hèn
fāng
cùn
ān
shòu
zhǐ
chǐ
fēn
cāng
yān
huí
shǒu

作者介绍

中唐诗人

鲍溶(?~?),唐代诗人。字德源,自称“楚客”。早年北游太原,后游宣州、越州。元和进士,仕宦不显。一生漂泊四方,穷愁潦倒,终客死异乡。诗论家张为的《诗人主客图》尊其为“博解宏拔主”,将其与“广大教化主”白居易、“高古奥逸主”孟云卿、“清奇雅正主”李益、“清奇僻苦主”孟郊、“瑰奇美丽主”武元衡并列为“六主”。其诗多怀古感兴、道途旅思之作。代表作品有《怀仙二首》《将归旧山留别孟郊》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·鲍溶《隋宫》

下一篇:唐·鲍溶《望江中金山寺》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×