文章解析

辞辇行

朝代:唐作者:鲍溶浏览量:5
hàn
jiā
dài
jiǔ
chún
fēng
báo
zhòng
wēi
xíng
huāng
qīng
é
sān
qiān
fèng
rén
bān
shì
jūn
cháo
tíng
niǎn
zhào
tóng
zài
sān
shí
liù
gōng
jiē
miǎn
lài
jīng
liù
huǎn
tiān
cóng
róng
míng
huán
qián
zhì
jūn
ēn
hǎi
shēn
nán
jié
qiè
mìng
qīng
jué
yuàn
péi
ā
tóng
xiǎo
xīng
gǎn
shǐ
使
tài
yáng
wàn
zhōu
yōu
wáng
zōng
qiè
wén
shàng
shèng
xiū
fēng
gēng
sān
lǎo
shì
bái
shí
shēn
gōng
yuàn
jiāng
niǎn
nèi
yǒu
huí
zhōng
chén
qiè
ēn
shí
jié
dòng
xián
jūn
qiān
nián
míng
xìng
xiāng
fēn
yūn
jiàn
tái
shuǐ
shāng
wén

作者介绍

中唐诗人

鲍溶(?~?),唐代诗人。字德源,自称“楚客”。早年北游太原,后游宣州、越州。元和进士,仕宦不显。一生漂泊四方,穷愁潦倒,终客死异乡。诗论家张为的《诗人主客图》尊其为“博解宏拔主”,将其与“广大教化主”白居易、“高古奥逸主”孟云卿、“清奇雅正主”李益、“清奇僻苦主”孟郊、“瑰奇美丽主”武元衡并列为“六主”。其诗多怀古感兴、道途旅思之作。代表作品有《怀仙二首》《将归旧山留别孟郊》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·鲍溶《上阳宫月》

下一篇:唐·鲍溶《悼豆卢策先辈》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×