文章解析

采珠行

朝代:唐作者:鲍溶浏览量:7
dōng
fāng
kōng
hǎi
miàn
píng
lóng
nòng
zhū
shāo
yuè
míng
hǎi
rén
jīng
kuī
shuǐ
huǒ
bǎi
bǎo
cuò
luò
suí
lóng
xíng
xīn
shēng
jiān
jiàn
yuè
zhì
lóng
kàn
biàn
bāi
xià
wàng
shēn
tiáo
tiáo
wèi
hǎi
líng
shén
hǎi
gōng
zhèng
dāng
lóng
shuì
zhòng
zuó
guāng
jīn
nòng
kōng
yōu
shuǐ
pín
tiān
gǎn
xiāng
jīng
dòng
tuán
bīng
róng
zhǎng
shàng
qīng
miàn
rén
guāng
zhōng
háng
téng
huá
zhà
yáo
bái
yǐng
tóng
jìng
wàn
xiū
wèi
líng
hǎi
biān
lǎo
wēng
yuàn
kuáng
zi
bào
zhū
xiàng
shuǐ
lóng
hàn
qián
qiān
jīn
zàng
lín
chóng
biàn
huà
wèi
yīn
yáng
tián
hǎi
shān
jǐng
guāng
xīn
fǎng
仿
shī
zhū
wèi
ěr
nóng
sāng
yǐn
fēng
bǎo
nuǎn
lǎo
wēng
zhì
què
jīng
luǎn

作者介绍

中唐诗人

鲍溶(?~?),唐代诗人。字德源,自称“楚客”。早年北游太原,后游宣州、越州。元和进士,仕宦不显。一生漂泊四方,穷愁潦倒,终客死异乡。诗论家张为的《诗人主客图》尊其为“博解宏拔主”,将其与“广大教化主”白居易、“高古奥逸主”孟云卿、“清奇雅正主”李益、“清奇僻苦主”孟郊、“瑰奇美丽主”武元衡并列为“六主”。其诗多怀古感兴、道途旅思之作。代表作品有《怀仙二首》《将归旧山留别孟郊》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·鲍溶《悲湘灵》

下一篇:唐·鲍溶《洛阳春望》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×