文章解析

览古十四首

朝代:唐作者:吴筠浏览量:4
shèng
rén
zhòng
zhōu
míng
dào
jiù
shí
kǒng
xiá
nuǎn
cháng
xīng
yán
zhèn
tuí
gāng
jiāng
yǒu
suǒ
wéi
jūn
chén
yín
huò
fēng
diāo
shuāi
sān
dài
yǔn
xióng
suì
jiāo
chí
shù
zhuì
tàn
zhōng
ruò
fén
qín
huáng
liáo
shù
fāng
jié
hàn
wén
chóng
tuī
nǎi
yàn
jīng
dào
shì
tóng
tún
chí
zhāng
tiān
shè
jiào
ān
néng
chí
xīng
wáng
dào
zhī
yùn
fǒu
tài
suǒ
quán
nài
chún
fēng
wǎng
xuán
sān
huáng
sàn
chū
shàng
xián
wáng
gōng
wěi
xuān
zhōng
chéng
zhà
xiáo
hùn
ān
zhēn
zhì
jiǔ
xiāo
shǒu
lún
zhòng
quán
yǒng
huái
怀
cháo
shí
gǎn
xuàn
rán
dòng
dài
cháo
xué
lái
sān
huáng
shēng
wèi
lèi
jīng
shǐ
zēng
bǎi
wáng
yáo
tái
miè
xià
qióng
shì
yǔn
tāng
chē
shì
qín
shì
xīng
ā
fáng
zhǒng
fǎn
zhèng
hàn
jiā
chóng
jiàn
zhāng
wàn
rén
guī
dān
fāng
xùn
zhì
réng
wèi
líng
yún
wáng
chǐ
jìng
zài
jīng
zhēn
shēng
miào
táng
xián
lǎn
qián
zài
shāng
qín
suǒ
cán
zhōng
liáng
suǒ
bǎo
jiē
xiōng
yín
fāng
shèng
huò
miè
shēn
zi
zuò
zhōu
sūn
tōng
wèi
hàn
chén
hóng
fàn
hòu
wáng
yòng
jīng
lún
guān
cǎi
líng
shén
gǎn
qīng
yíng
shī
chán
nìng
luàn
zhōng
xiào
jīn
tóng
suǒ
bēi
jiān
xié
jiǎo
huá
ròu
xiāng
cán
hàn
chǔ
yǔn
jiāng
chōng
jìn
miè
tiān
xìng
yóu
jiān
jūn
chén
zi
pēng
dǐng
wén
zhǒng
duàn
yuè
yuán
shěn
xiāng
liú
jué
xián
ruò
fàn
piān
zhōu
hái
cháng
zhēn
xiān
dào
qīng
zhòng
fán
qín
huáng
hàn
yān
yóu
fān
qíng
rǎo
wàn
xiè
wèi
jiāo
hǎi
zūn
xiān
zhòu
réng
guī
hòu
qián
kūn
chóng
gāo
jiǔ
yuǎn
néng
liǎng
cún
shěn
nǎi
suǒ
huāng
yín
líng
gēn
jīn
gāo
shì
yán
dòng
hún
zhēng
zhàn
qióng
wài
shā
shāng
bèi
zhōng
yuán
tiān
jiàn
liàng
nán
shén
xuān
ān
fǎn
péng
lái
wáng
hái
kūn
lún
shù
zhōng
gào
bēi
zāi
jìng
yán
hóu
zhèng
shù
cóng
juān
hàn
zhǔ
yīng
cái
jiǎ
shēng
bèi
pái
qiān
shǐ
huáng
zhòng
hán
zi
nǎi
quán
ài
xiāng
zhēng
wàng
xián
guì
yuǎn
shì
xián
ěr
jiàn
jīn
gòng
rán
fāng
zhī
lái
zhǔ
nán
xiào
dāng
nián
shí
wèi
ǒu
luò
wèi
kuáng
shēng
zhāo
jūn
chén
xióng
biàn
zòng
héng
yùn
chóu
kāng
hàn
píng
shì
xià
chéng
zhì
suǒ
hái
wèi
zhì
suǒ
pēng
ruò
zhōng
pín
jiàn
hān
běn
yíng
cháo
cuò
bào
yuǎn
wèi
jūn
liáng
guī
xuē
zhū
hóu
quán
yǒng
yòng
suǒ
jiān
chén
jiù
chéng
xìn
móu
xiāng
wēi
shì
zhǔ
jìng
biàn
shēn
zōng
qiě
hàn
jǐng
chēng
qīn
míng
làn
yóu
gān
lóng
féng
cán
hài
bēi
jiàng
hóu
chéng
shǎng
hòu
wèi
réng
zūn
zhāo
duì
róng
ān
lùn
shēng
pèi
liù
yìn
wèi
yāng
yuán
zhǔ
shí
dǐng
zhāo
zhāo
chéng
huò
gēn
zuǒ
èr
xìn
zhōng
mén
huò
mèng
sān
hòu
hòu
kūn
tiān
rén
yíng
mǎn
yǒng
cún
fāng
zhī
zhě
chéng
zhū
lún
miè
jǐng
yuǎn
xián
duì
qīng
zūn
èr
shū
fǎn
hǎi
bīn
jiǎng
guī
lín
yuán
xiāo
lèi
móu
chéng
dūn
zhì
rén
shùn
tōng
sāi
wěi
mìng
guān
tài
shǐ
gōng
wèi
shí
dào
guī
liú
zhì
yān
fèn
gǎn
huái
怀
tiǎn
shēng
tàn
gōng
bǐng
què
huì
wǎn
tiān
nián
yāo
dāng
shí
xūn
gāo
xiāo
shuò
chǔ
lǎo
kōng
bēi
zhě
guì
liàng
zhì
rén
shàng
zhī
jīng
fáng
dòng
yōu
zàn
shén
ào
xián
huī
yuán
è
huò
suǒ
guī
móu
àn
móu
shuí
yán
ěr
jīng
wēi
xuán
yuán
míng
zhī
zhǐ
shàng
bǎo
gōng
mào
xiān
qià
wén
zhě
yōu
xián
gāi
tōng
ruò
nián
jiāo
liáo
wèi
yǎng
méng
wǎn
jié
luán
zhǎng
fēi
céng
qióng
zhī
jìn
zhī
tuì
退
suì
lìng
dào
qióng
biàn
chū
wèi
huò
zhōng
fāng
yàn
jiā
dùn
yǒng
zhēn
tiān
rǎng
tóng
shèng
rén
chuí
xùn
ào
gǒu
shè
tiān
dào
yāng
wán
xiōng
shén
míng
yòu
zhé
yán
yóu
yǐng
xiǎng
ān
huí
xué
gǔn
sǒu
dàn
yīng
ruì
táng
hūn
niè
dào
zhí
yán
yán
shēng
nǎi
duǎn
zhé
yǐn
quán
ràng
huò
suì
qián
jié
chǔ
bǐng
liè
tián
cháng
shì
zhǔ
zuò
guó
jiǔ
wǎng
quē
guǎn
zhòng
cún
gōng
shì
chéng
guǐ
shuō
hàn
shì
fāng
bǎn
dàng
qún
yān
xié
jué
jiǎn
jiǎn
chén
fān
kàng
zhōng
jié
shì
jìng
yuán
shǐ
使
xiōng
chǒu
jué
móu
xié
shì
cóng
é
ér
fǎn
zhū
miè
lái
ruò
lèi
fēn
rǎo
nán
jǐn
liè
dào
xiá
wēi
máng
shuí
wèi
zhāo
jiāng
xún
shàng
liáo
kuò
chè
yòng
yán
wàng
huái
怀
shù
yuè

作者介绍

唐代道教学者

吴筠(?~778),唐代道教学者。字贞节,华州华阴(今属陕西)人。陶弘景之四传弟子。天宝初年,被唐玄宗召入京师,请度为道士,入嵩山嵩阳观,从道士冯齐整学正一之法。安史之乱后,避乱南行,后卒于越中,弟子私谥宗玄先生。吴筠能诗善赋,文辞工美。其诗文多咏历代神仙高士之事,亦有游历山水、感怀时事之作。其用神仙信仰阐发老庄之道,并认为老子之道与孔孟之道实质上不矛盾,主张以道为本,纳儒入道。著有《神仙可学论》《玄纲论》。今传《宗玄先生文集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·吴筠《翰林院望终南山》

下一篇:唐·吴筠《游仙二十四首》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×