文章解析

登宜春醉宿景星寺寄郑判官兼简空上人

朝代:唐作者:李群玉浏览量:3
xiǎo
shuǐ
yáng
míng
宿
jīn
shān
sōng
fēng
hán
xǐng
zuì
zhōng
xiāng
fàn
shū
jīng
jìng
miè
chén
chóu
shén
gāo
shī
jiǎo
jiǎo
xíng
yáng
zi
fāng
chūn
cái
zhǎng
hǎi
huō
xīn
yuán
bīng
jiàn
mén
xiāo
yǒu
jiū
wèi
zhǎn
lián
xíng
chì
xiào
chǐ
shéng
sān
nián
bàn
cuī
cáng
dān
dēng
xiōng
jīn
shì
míng
ěr
wèi
cóng
lín
fēng
hēi
shū
zhì
shēn
miǎo
yún
lǐng
zhōng
kōng
zhěn
duì
dēng
qīn
hán
chéng
mèi
liáng
xīn
guì
dào
shēng
zhēn
chǐ
è
yīn
nán
shū
jiàn
yáng
biān
mǎng
cāng
shān
驿
líng
yān
cuì
yuè
niǎo
nán
fēi
fāng
yīn
yuàn
xiāng

作者介绍

晚唐诗人

李群玉(810?~862?),唐代诗人。字文山,澧州(今湖南澧县)人。举进士不第,后以布衣游长安,进诗于宣宗,授弘文馆校书郎,不久去职。李群玉为人清才旷逸,不乐仕进,以吟咏自适,善吹笙,擅书法。其诗文辞遒丽,含思深婉,善写羁旅之情,亦有个别艳情之作。因久居湘沅,宗师屈原、宋玉,故其所作颇有湖湘民歌气息。代表作品有《题二妃庙》《黄陵庙》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·李群玉《长沙陪裴大夫夜宴》

下一篇:唐·李群玉《移松竹》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×