文章解析

巴陵早秋,寄荆州崔司马、吏部阎功曹舍人

朝代:唐作者:贾至浏览量:6
zhé
xiāo
xiāng
zhǔ
zài
jiàn
dòng
tíng
qiū
lián
jiāng
hàn
西
nán
jìn
dòu
niú
tāo
tāo
dàng
yún
mèng
dàn
dàn
yáo
qiū
kuàng
lín
xiè
yǎo
zào
yíng
zhōu
jūn
shān
zhōng
cāng
cuì
cháng
zi
yǒng
jiǔ
chǔ
shàng
bēi
qiū
tóng
cháng
shā
xíng
shí
shì
jiā
bǎi
yōu
dēng
gāo
wàng
jiù
guó
mǎn
dōng
zhōu
wǎn
biàn
péng
hāo
fán
dèng
liáng
chóu
pān
qīng
fēng
shù
lèi
cāng
jiāng
liú
rén
西
liáo
tóng
yáng
sōu
chā
chí
jǐn
sān
chù
cèng
dèng
nán
zhōu
xiāng
suī
jiē
cóng
zhī
yóu
gěng
gěng
yún
yáng
tái
tiáo
tiáo
wáng
càn
lóu
xiá
shuí
wèi
qīng
zhōu

作者介绍

唐代文学家

贾至(718~772),唐代文学家。字幼邻,一作幼几,洛阳(今属河南)人,礼部尚书贾曾之子。开元进士,授单父县尉。大历年间,担任兵部侍郎、右散骑常侍,卒于任上,获赠礼部尚书,卒谥文。其诗文均负盛名,时人、后人对其评价甚高,杜甫称其“雄笔映千古”。其文章质朴、平易,如《微子庙碑颂》《议杨绾条奏贡举疏》。七律《早朝大明宫呈两省僚友》典丽精工,杜甫、王维、岑参皆有和作,广为传诵。其擅长七绝,今存七绝有20首,其中《初至巴陵与李十二白裴九同泛洞庭湖三首》《春思二首》,皆清新明丽,自然流畅。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·贾至《送李侍御》

下一篇:唐·贾至《长门怨》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×