文章解析

罢秩后入华山采茯苓逢道者

朝代:唐作者:李益浏览量:3
wěi
shòu
lái
míng
shān
guān
suǒ
tíng
shān
zhōng
ruò
yǒu
wén
yán
tíng
suì
féng
lǎo
rén
wèi
西
yuè
líng
huò
wén
qiáo
rén
fēi
mǎo
xīng
shòu
chū
yún
cāng
rán
líng
shí
píng
shì
zhī
yǒu
wén
nǎi
huáng
tíng
jīng
zuǒ
yòu
zhǎng
sōng
liè
dòng
yáo
fēng
líng
shàng
pán
qiān
nián
zhī
yīn
qiú
qīng
míng
xià
jié
jiǔ
qiū
xiàn
liú
gāo
wèi
líng
zhī
shā
shí
jiān
ruò
guī
xíng
kuàng
wén
qín
gōng
huá
biàn
qīng
yǒu
shàng
xīn
qiān
wàn
líng
shǐ
yǒu
xiān
liàn
hún
yǒng
níng
shì
zhú
háo
yóu
yǐn
zhuó
shān
xīng
shén
fēng
léi
jiōng
chuán
shān
zhōng
bǎo
huí
míng
nǎi
bēi
shì
shàng
rén
qiú
xǐng
zhōng
xǐng

作者介绍

中唐著名诗人

李益(746~829),唐代诗人。字君虞,陇西姑臧(今甘肃武威)人。大历进士,官至礼部尚书。其诗名卓著,世称“文章李益”,与李贺齐名。李益各体皆工,尤擅长七言绝句。诗歌题材广泛,以边塞诗最为著名。其诗音律和美,为当时乐工所传唱。诗风悲凉慷慨,情调感伤。代表作品有《夜上受降城闻笛》《塞下曲》。著有《李益集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·李益《晚春卧病喜振上人见访》

下一篇:唐·李益《杂曲歌辞·汉宫少年行》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×