文章解析

相和歌辞·从军有苦乐行

朝代:唐作者:李益浏览量:3
láo
zhě
qiě
sòng
jūn
shāng
cóng
jūn
yǒu
wèi
yāng
běn
lǒng
shàng
lǒng
shuǐ
duàn
rén
cháng
dōng
guò
qín
gōng
gōng
xián
yáng
shí
féng
hàn
chū
jiàn
liè
zhì
zhǎng
yáng
chí
yóu
xiá
fēi
jié
shào
nián
chǎng
dàn
chéng
jiā
huì
qīng
mìng
zhòng
ēn
guāng
bǐng
cān
wéi
cóng
jūn
zhì
shuò
fāng
biān
duō
yīn
fēng
cǎo
liáng
duàn
jué
hǎi
yún
chū
shā
zhǎng
cēn
yǐn
yàn
yǐn
lín
téng
jūn
zhuāng
jiàn
wén
shuǐ
hàn
dòng
chéng
shuāng
xiá
dōu
shǎo
jīn
gōng
liù
jùn
liáng
shān
qián
bàng
běi
zhú
xūn
西
lín
jiù
jiāng
hái
jīn
chū
nǎi
yíng
liáng
shǐ
tāo
xià
gōng
zài
zhāng
yán
zhàng
xióng
shēn
dāng

作者介绍

中唐著名诗人

李益(746~829),唐代诗人。字君虞,陇西姑臧(今甘肃武威)人。大历进士,官至礼部尚书。其诗名卓著,世称“文章李益”,与李贺齐名。李益各体皆工,尤擅长七言绝句。诗歌题材广泛,以边塞诗最为著名。其诗音律和美,为当时乐工所传唱。诗风悲凉慷慨,情调感伤。代表作品有《夜上受降城闻笛》《塞下曲》。著有《李益集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·李益《扬州送客》

下一篇:唐·李益《竹溪》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×