文章解析

寄李益少监兼送张实游幽州

朝代:唐作者:王建浏览量:6
fèi
jiǔ
rén
lún
shī
cháng
tiān
ruò
shēng
jūn
shuí
wèi
wén
gāng
zhě
dào
zhě
zhōu
háng
guó
fēng
rén
biàn
shān
zēng
huī
guāng
xīng
chén
yǒu
wèi
bàng
xián
rén
xiá
zhēng
fèng
niǎo
ān
lái
xiáng
shào
xiǎo
gāo
míng
suǒ
niàn
shān
gāng
juǎn
xīn
zhǐ
fēng
měi
cháng
fén
xiāng
lái
nán
jiàn
zài
xián
liáng
wèi
wèi
zhī
yīn
hèn
míng
zhāng
liàng
jīn
shí
jiān
xìng
mìng
néng
zhǎng
cháng
kǒng
shì
zhōng
shàng
jūn
zi
táng
wěi
zāi
qīng
zi
shào
nián
zhì
jiān
qiáng
qiè
zhōng
yǒu
wén
qiān
qiú
yáng
yīn
yùn
guāi
yīn
gōng
shāng
xìng
jūn
jīng
chéng
wèi
qiú
huí
zhāng

作者介绍

中唐著名诗人

王建(766?~830后),唐代诗人。字仲初,颍川(今河南许昌)人。他出身寒微,终生未举进士。元和间为昭应丞、渭南尉,大和初官至陕州司马,世称王司马。王建擅长乐府诗,与张籍齐名,并称“张王乐府”。他的诗作题材广泛,生活气息浓郁。善以白描、比兴手法,用典型形象针砭时弊,揭示社会矛盾,语言含蓄,简洁峭拔。善短篇,多七言,尤以《宫词》百首著名。代表作品有《海人谣》《当窗织》。著有《王司马集》《王建集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·王建《题柏岩禅师影堂》

下一篇:唐·王建《昭应李郎中见贻佳作次韵奉酬》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×