文章解析

送张籍归江东

朝代:唐作者:王建浏览量:6
qīng
quán
huàn
chén
líng
yào
shì
hūn
kuáng
jūn
shī
zhèng
huí
cháng
lìng
cǎi
姿
jié
bái
guī
tiān
cháng
suì
tóng
jiǎng
dào
qīng
jīn
zài
shī
bàng
chū
chù
liǎng
xiāng
yīn
shang
xíng
xíng
chéng
guī
shì
xián
yáng
shī
wèi
hái
jiā
jǐn
fāng
fǎng
访
yǒng
xīn
wén
juàn
dào
zhǎng
tóng
huái
怀
niàn
hái
xiāng
xiāng
qīn
zhòu
qǐn
chuáng
yóu
jiāng
zài
yuǎn
dào
liáng
huáng
jīn
wèi
wèi
léi
jiǔ
jiāng
suǒ
niàn
pín
jiàn
ān
xiāng
yáng
huí
chē
yuǎn
guī
xǐng
jiù
zhái
jiāng
nán
xiāng
guī
xiāng
fēi
děi
dàn
guì
qíng
zhāng
yuè
tiān
tāo
tāng
shèn
duō
yǐn
jiǔ
yào
shàn
yuàn
qiáng

作者介绍

中唐著名诗人

王建(766?~830后),唐代诗人。字仲初,颍川(今河南许昌)人。他出身寒微,终生未举进士。元和间为昭应丞、渭南尉,大和初官至陕州司马,世称王司马。王建擅长乐府诗,与张籍齐名,并称“张王乐府”。他的诗作题材广泛,生活气息浓郁。善以白描、比兴手法,用典型形象针砭时弊,揭示社会矛盾,语言含蓄,简洁峭拔。善短篇,多七言,尤以《宫词》百首著名。代表作品有《海人谣》《当窗织》。著有《王司马集》《王建集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·王建《废寺》

下一篇:唐·王建《句》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×