文章解析

白纻歌二首

朝代:唐作者:王建浏览量:6
tiān
màn
màn
běi
dǒu
càn
gōng
zhōng
zhī
bàn
xīn
fèng
bái
zhù
chéng
lái
chí
yāo
wáng
yíng
huán
zhuǎn
miàn
yǎn
shuāng
xiù
chāi
dòng
qiū
fēng
shēng
jiǔ
duō
cháng
wèi
xiǎo
yuè
míng
dēng
guāng
liǎng
xiāng
zhào
hòu
tíng
shēng
gèng
yǎo
tiǎo
guǎn
gōng
zhōng
chūn
zhī
guā
huā
mǎn
shù
chéng
tóu
xiū
qīng
é
dàn
bái
zhù
tiān
tóng
tóng
jiàn
xīng
gōng
zhōng
huǒ
zhào
西
jiāng
míng
měi
rén
zuì
duò
chāi
pèi
mǎn
zhōng
tíng
shí
dàn
yuàn
jūn
huí
zhòu
wèi
xiāo
mèi
nián
nián
fèng
jūn
jūn

作者介绍

中唐著名诗人

王建(766?~830后),唐代诗人。字仲初,颍川(今河南许昌)人。他出身寒微,终生未举进士。元和间为昭应丞、渭南尉,大和初官至陕州司马,世称王司马。王建擅长乐府诗,与张籍齐名,并称“张王乐府”。他的诗作题材广泛,生活气息浓郁。善以白描、比兴手法,用典型形象针砭时弊,揭示社会矛盾,语言含蓄,简洁峭拔。善短篇,多七言,尤以《宫词》百首著名。代表作品有《海人谣》《当窗织》。著有《王司马集》《王建集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·王建《垄头水》

下一篇:唐·王建《横吹曲辞·望行人》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×