文章解析

饯宋八充彭中丞判官之岭南

朝代:唐作者:高适浏览量:6
jūn
shí
lüè
shǐ
使
tián
yīng
cháng
jìng
yòng
gāo
cái
jiàn
chēng
zhāo
zhī
lèi
zhào
shū
zhēng
rán
jiù
fēng
biāo
shuí
gǎn
líng
biān
lǐng
jiào
zhǐ
mào
yán
zhēng
běi
yàn
sòng
chí
驿
nán
rén
yǐn
bīng
bāng
běn
jué
jiàng
duō
jiāo
jīn
cuì
gàn
píng
huáng
jīn
náo
zhí
shéng
ruò
jiāng
chú
hài
shèn
xìn
cāng
yíng
chī
mèi
níng
huàn
zhōng
zhēn
shì
yǒu
píng
yuán
shān
duàn
yuān
diǎn
nán
dēng
hǎi
àn
chū
jiāo
zhǐ
jiāng
chéng
lián
shǐ
xīng
xiù
dāng
jié
zhì
shèng
wēi
léng
dàn
jiǔ
xiǎn
lìng
bǎi
yuè
chéng
tán
duō
gǎn
xíng
yán
níng
bié
wèi
zhě
yún
xiāo
chí
ěr
shēng

作者介绍

盛唐诗人,边塞诗人的杰出代表

高适(700?~765),唐代诗人。字达夫,渤海蓨县(今河北景县南)人。安史之乱起,奔赴行在,历任淮南、西川节度使,封渤海县侯,终散骑常侍。世称高常侍或高渤海。高适与岑参齐名,并称“高岑”,风格也大略相近。其诗题材广泛,内容丰富,具有鲜明的现实关怀。高适尤其擅写边塞军旅生活,所作边塞诗,对边地形势和士兵疾苦均有反映,《燕歌行》为其代表作。代表作品有《燕歌行》《塞上》《塞下曲》等。著有《高常侍集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·高适《宴郭校书,因之有别》

下一篇:唐·高适《留上李右相(一作奉赠李右相林甫)》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×