文章解析

时平后送范伦归安州

朝代:唐作者:刘长卿浏览量:9
zuó
wén
zhàn
lín
shōu
bīng
juǎn
róng
cāng
hǎi
chū
kàn
hàn
yuè
míng
wēi
jiàn
xīng
luò
piān
zhōu
nán
jīng
yān
chén
mǎn
guī
jūn
xié
shǒu
tái
wàng
xiāng
dēng
huí
bái
yún
fēi
niǎo
shān
chǔ
xiù
kōng
cuī
wéi
shì
wǎng
shí
píng
hái
jiù
qiū
qīng
qīng
chūn
cǎo
jìn
jiā
chóu
luò
yáng
jīn
shuí
zài
yǐng
shuǐ
qíng
yīng
liú
yuàn
西
rén
liú
lián
kōng
zhī
fēi
jiāng
tán
suì
jǐn
chóu
jìn
hóng
鸿
yàn
chūn
guī
shēn
wèi
guī
wàn
yáo
xuán
xiāng
nián
kōng
dài
fēng
chén
què
dào
cháng
ān
féng
rén
dào
xìng
míng
yīng
shí

作者介绍

中唐诗人

刘长卿(726?~789?),唐代诗人。字文房,宣城(今属安徽)人,一作河间(今属河北)人。天宝进士。曾任长洲县尉,因事下狱,贬南巴尉。起为淮西鄂岳转运留后,复被诬贬睦州司马。官至随州刺史。刘长卿诗以五七言近体为主,尤工五言,自诩为“五言长城”。他与钱起、郎士元、李嘉祐并称“钱郎刘李”。诗风简淡,多写仕途失意之感,也有反映离乱之作,善于描绘自然景物。代表作品有《新息道中》。著有《刘随州文集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·刘长卿《题虎丘寺》

下一篇:唐·刘长卿《杂咏八首上礼部李侍郎·古剑》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×