文章解析

和荅诗十首 其七 和松树

朝代:唐作者:白居易浏览量:6
tíng
tíng
shān
shàng
sōng
shēng
zhāo
yáng
sēn
sǒng
shàng
cān
tiān
tiáo
bǎi
chǐ
zhǎng
chén
zhōng
huái
liǎng
liǎng
jiā
kāng
zhuāng
suō
zhī
gàn
xún
cháng
yuè
bái
jiàng
huái
huáng
suì
mǎn
shān
xuě
sōng
qīng
cāng
jūn
zi
xīn
bǐng
cāo
guàn
bīng
shuāng
xiǎo
rén
miàn
biàn
tài
suí
yán
liáng
gòng
zhī
sōng
shèng
huái
chéng
zāi
dào
bàng
fèn
zhǒng
yáo
cǎo
yáo
cǎo
zhōng
fāng
shàng
jīn
zhī
wèi
dòng
liáng
shā
shēn
huò
suǒ
wèi
jūn
gòu
míng
táng
rán
zhōng
tiān
nián
lǎo
zài
nán
gāng
yuàn
zhī
suí
huái
shù
xíng

作者介绍

“唐代三大诗人”之一,“诗魔”

白居易(772~846),唐代诗人。字乐天,号香山居士、醉吟先生,籍贯太原(今属山西)。贞观进士,曾官居太子少傅,谥号文,世称白傅、白文公。白居易与元稹世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”,还与李白、杜甫并称“唐代三大诗人”。在文学上,他积极倡导新乐府运动,主张“文章合为时而著,歌诗合为事而作”,诗风平畅自然、通俗浅切,相传老妪也能听懂。早期讽喻诗揭发时政弊端、反映民生困苦;自遭受贬谪后,远离政治纷争,诗文多怡情悦性、流连光景之作。代表作品有《新乐府》《秦中吟》《长恨歌》《琵琶行》《赋得古原草送别》等。 有《白氏长庆集》传世。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·白居易《醉后狂言酬赠萧、殷二协律》

下一篇:唐·白居易《村居卧病三首 其一》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×