文章解析

叙德书情四十韵,上宣歙翟中丞

朝代:唐作者:白居易浏览量:9
yuán
shèng
shēng
chéng
yùn
zhōng
xián
chū
yīng
hái
jiāng
zhù
tài
píng
kòng
jiān
yuè
zhōu
lián
shè
chí
shān
jīn
dài
jūn
zhèn
guó
fān
wéi
lián
chá
ān
jiāng
diān
chéng
qīng
hǎi
gōng
fèn
wài
shǒu
ěr
zhōng
chǔ
lǎo
lái
qín
rén
yǒng
wàng
shí
zhì
shì
suì
xīng
zhèng
jìng
mín
sòng
xíng
xíng
huī
qiān
jīng
zhǔ
chǒng
yīn
wèi
rén
zhī
bái
cán
wēn
zhū
shéng
ràng
zhí
xíng
wéi
shí
lǐng
xiù
yán
zuò
shì
shī
guī
shèng
zhāo
xián
shì
lián
yíng
xùn
ruì
shī
guāng
huá
xià
yuān
dòng
xióng
chū
huī
chuáng
yǐn
dēng
lín
jiàn
suí
hǎo
fēng
yíng
jiě
měi
jǐng
dài
qiān
wéi
qíng
xiá
fēi
chūn
jiāo
liǔ
wǎn
chéng
jīng
huà
jiǎo
jiāng
yàn
hóng
cǎo
zhū
lún
zhù
pān
huā
shòu
chuí
shān
xiè
gōng
zhōu
chēng
liǔ
jiā
shī
jiǔ
fāng
xián
shēng
luàn
zi
guī
fēn
qiú
shǒu
liè
é
méi
zuì
nián
guāng
wǎn
huān
lián
yǐng
chí
huí
táng
pái
zhào
guī
yōng
jīn
lóng
zhōng
zhě
cháng
méng
ō
xiū
zhī
yǎng
shān
chén
ràng
shè
hǎi
shuǐ
nán
wéi
shēn
tiǎn
xiāng
rén
jiàn
míng
yīn
guó
shì
tuī
xié
zēng
shàn
jià
shì
zhǎng
yán
姿
shè
duān
xīn
shù
qiān
qiáo
zhěng
xìng
chuān
穿
yáng
yuǎn
miù
zhé
guì
gāo
zhī
pèi
qián
shū
dài
míng
rén
àn
lēi
chì
gōng
guǎn
shě
bài
shǒu
jiē
chí
xiāo
hàn
chéng
suī
zài
fēng
chén
shàng
bēi
xiū
bài
yàn
máo
yǎng
chén
hūn
shàn
shèng
shí
pín
chǐ
zhuàng
suì
bìng
kān
chī
zhuó
míng
fāng
dān
shū
wèi
qiān
zhòng
tuán
jiǎn
zài
bēn
chí
xiàng
lián
shòu
yīng
zhèng
yáo
zhòng
shì
huì
yǒu
ēn
shí

作者介绍

“唐代三大诗人”之一,“诗魔”

白居易(772~846),唐代诗人。字乐天,号香山居士、醉吟先生,籍贯太原(今属山西)。贞观进士,曾官居太子少傅,谥号文,世称白傅、白文公。白居易与元稹世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”,还与李白、杜甫并称“唐代三大诗人”。在文学上,他积极倡导新乐府运动,主张“文章合为时而著,歌诗合为事而作”,诗风平畅自然、通俗浅切,相传老妪也能听懂。早期讽喻诗揭发时政弊端、反映民生困苦;自遭受贬谪后,远离政治纷争,诗文多怡情悦性、流连光景之作。代表作品有《新乐府》《秦中吟》《长恨歌》《琵琶行》《赋得古原草送别》等。 有《白氏长庆集》传世。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·白居易《和郑元及第后秋归洛下闲居( 同高侍郎下隔年及第)》

下一篇:唐·白居易《春题华阳观(观即华阳公主故宅有旧内人存焉)》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×