文章解析

和董庶中古散调词赠尹果毅

朝代:唐作者:刘禹锡浏览量:3
tīng
dōng
yín
zhuàng
nián
xīn
bēi
jīn
huò
luò
wén
jūn
xīn
yán
yǒu
qióng
xiàng
shì
ruò
líng
shàng
xuán
shēng
dāng
shì
biān
shí
jiè
míng
yóu
xiá
jié
yōu
bìng
ér
wǎng
lái
zhǎng
qiū
jiān
néng
dài
shuāng
jiān
chí
bēng
téng
tiān
bǎo
chén
àn
yàn
nán
chuí
guàn
huǒ
xián
yáng
zhào
zhēng
shén
shī
shì
shí
zhàn
jūn
chā
yáng
jīn
wàn
liè
yuán
mén
guān
shè
zhōng
zhī
shì
dāng
xuě
guó
chóu
qīn
ài
cóng
zhōng
xiāo
cháng
jiàn
shì
chī
yóu
jiè
chén
xiāo
xiāo
zhèn
yún
jìng
tiān
yīn
fēng
liè
bái
cǎo
shuò
guāng
cēn
yǒng
guàn
zhōng
cháng
shì
shēn
shēng
qín
bái
jiāng
gǎn
zhuī
guì
chén
shàng
zhàn
gōng
míng
xìng
suí
zhōng
suì
rén
yìn
lěi
lěi
zhě
qīng
gōng
zhū
hóu
shàng
jiàng
jiǎ
mén
kuī
xuè
xià
zhān
jīn
tiān
gāo
wèn
què
xún
xiāng
yǐng
kōng
xiāng
suí
xíng
féng
zhōng
jiù
suǒ
chī
yán
hóu
wáng
yāo
pèi
huáng
jīn
guī
wèn
lián
zhēn
shù
chí
huí
xuán
shuāng
méi
fān
rán
shì
mèi
suǒ
tián
yuán
méi
liú
làng
jiāng
hǎi
méi
zhì
qín
máo
cuī
jiàn
xiáng
yún
姿
shuāi
róng
jié
jié
rén
zhī
cǎo
xuán
cháng
yín
xià
shū
wéi
wèi
jūn
āi
yùn
ruò
kòu
yáo
lín
zhī
yǒu
shí
zhēn
chán
yuán
jiāo
yǐn
ěr
bēi
jiǔ
táo
rán

作者介绍

唐代文学家、哲学家,“诗豪”

刘禹锡(772~842),唐代文学家、哲学家。字梦得,洛阳(今属河南)人,祖籍中山(今河北定州)。贞元进士,官至检校礼部尚书兼太子宾客,世称刘宾客。刘禹锡与柳宗元交谊深厚,人称“刘柳”。晚年与白居易唱和甚多,并称“刘白”。其诗雅健清新,善用比兴寄托手法,有一种哲人的睿智和诗人的挚情渗透其中,极富艺术张力和雄健气势,有“诗豪”之称。其文尤长于论辩说理,推理缜密,雄健晓畅。哲学著作有《天论》三篇,提出“天与人交相胜”“还相用”学说。代表作品有《竹枝词》《杨柳枝词》《插田歌》《金陵五题》《西塞怀古》等。有《刘梦得文集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·刘禹锡《崔元受少府自贬所还,遗山姜花,以诗答之》

下一篇:唐·刘禹锡《客有为余话登天坛遇雨之状,因以赋之》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×