文章解析

观舞歌

朝代:明作者:徐祯卿浏览量:5
jīn
dēng
mǎn
táng
jīn
chāi
huá
bàng
xiāng
fēng
pāi
mèi
hóng
xiá
wàn
jiǎo
jiǎo
líng
xiáng
piāo
piāo
yún
dàng
qīng
pèi
luán
xié
míng
qiāng
qiāng
huā
róu
ruǎn
liǎng
wǎn
zhuǎn
yīng
jié
suí
áng
pán
shēn
dūn
guī
yán
jǐng
zhí
zhì
chī
lóng
zhǎng
míng
zhū
yuán
zhuǎn
pán
jiǎo
xīn
lián
niǎo
nuó
zhōng
yāng
fán
diào
xiāng
yàn
shuāng
lián
máng
fěn
zhī
níng
hàn
zhū
yán
míng
yuè
kōng
liáng
tiān
guāng
zuò
zhōng
háo
yān
zhào
chǎn
kuài
shǎng
lián
shí
shāng
cái
suī
shèng
bēi
zhuó
néng
huī
zhāng
liáo
chóu
dāng
jiān
qīng
wàn
ràng
pén
yáng
láng
pén
yáng
fēng
liú
cái
kuáng

作者介绍

明代文学家,“江南四才子”之一

徐祯卿(1479~1511),明代文学家。字昌谷,一字昌国,吴县(今江苏苏州)人。弘治十八年进士,任大理寺左寺副,因失囚,被贬至国子监博士。徐祯卿与唐寅、祝允明、文徵明并称“吴中四才子”(“江南四才子”)。其早期诗学白居易、刘禹锡,诗风哀婉清丽;后期诗风为之一变,转为雄健。登第后,与李梦阳、何景明等并称“前七子”,参与文学复古运动,倡言“文必秦汉、诗必盛唐”。论诗主情致,与清王士祯所倡神韵说有相通之处。著有《迪功集》,另著有诗评著作《谈艺录》《异林》《剪胜野闻》等。

展开阅读全文 ∨

上一篇:明·王醇《辽野战》

下一篇:明·高启《雨篷》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×