文章解析

一经堂为王亦颜题

朝代:宋作者:王之道浏览量:8
shēng
fēi
yǒu
tiān
zàn
wěi
xíng
guān
zi
ruò
sūn
xiāng
zhí
píng
cuī
zhāo
jiān
shèn
líng
qián
yún
zhuǎn
shǒu
hái
xīng
xīng
sàn
yíng
jīn
rén
jīng
wéi
xián
zuò
gāo
fēng
kàn
diǎn
xíng
gōng
jiā
shì
zhí
lán
fāng
xīn
sān
zhān
ǒu
duò
chū
guò
tíng
míng
míng
yǒu
shèng
xùn
yán
zhī
ěr
tīng
tuì
退
ér
xué
shī
zhāi
fēi
zhòu
zhǎng
jiōng
duì
yuè
yǒu
shǒu
fēng
líng
dōng
yìng
sūn
zi
yún
chē
gōng
yíng
yǒu
shí
wén
sòng
shī
liú
quán
yùn
lěng
lěng
xuán
zhī
suì
jiàn
miàn
yán
diàn
réng
shuāng
yíng
háng
dāng
zhuó
xián
jīng
tiān
tíng
zhì
jūn
shù
qīng

作者介绍

宋代文学家

王之道(1093~1169),宋代文学家。字彦猷,号相山居士,无为(今属安徽)人。宣和六年,与兄王之义、弟王之深同登进士第,时人称他们为“三桂”。为人慷慨有气节,对策极言燕云用兵之非,因言语切直,被官置下列。其诗“抒写性情,具有真朴之致”,能表达对国事的关注与感慨,也有抒情写景之作。其词喜和古今词韵,词风清隽幽妙。其文慷慨激烈、通晓畅达。著有《相山集》《相山居士词》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·王之道《次韵毕少董游西湖》

下一篇:宋·王之道《和因老游水寨府治东轩二首其一》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×