文章解析

题李梦发摇碧堂

朝代:宋作者:王之道浏览量:8
qún
shān
píng
bīng
jìn
yūn
lún
qiān
qǐng
zuò
è
wàn
chǐ
cāng
sōng
yǎn
jīng
gài
cuì
zhú
lín
jiàn
xiān
chén
dào
zhàn
zhàn
jiàn
shā
shī
rén
shì
hào
fāng
cùn
quán
shí
táng
chéng
lín
jiān
guǎn
luó
ǒu
rán
duì
lián
wēi
fēng
huǎn
yáo
gāo
yín
dòng
jìng
zhēn
cháng
fèi
chén
xuán
zhuàng
yán
yíng
zhóu
zǒu
bīn
qīng
shāng
cōng
qiàn
yán
áo
xiáng
xià
yōu
cóng
róng
chū
yuán
chuān
穿
guò
bàng
liǔ
qīng
xīng
qiǎn
dāng
yǒu
huò
jūn
fāng
shì
xián
fàng
jiā
chù
qīng
zhì
míng
nián
míng
zōu
jīn
guī
suì
tōng

作者介绍

宋代文学家

王之道(1093~1169),宋代文学家。字彦猷,号相山居士,无为(今属安徽)人。宣和六年,与兄王之义、弟王之深同登进士第,时人称他们为“三桂”。为人慷慨有气节,对策极言燕云用兵之非,因言语切直,被官置下列。其诗“抒写性情,具有真朴之致”,能表达对国事的关注与感慨,也有抒情写景之作。其词喜和古今词韵,词风清隽幽妙。其文慷慨激烈、通晓畅达。著有《相山集》《相山居士词》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·王之道《追和李义山赋菊二首其一》

下一篇:宋·王之道《酬蕲春王宰公明》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×