文章解析

和王觉民梅花诗

朝代:宋作者:王之道浏览量:8
méi
huā
shì
shì
dōng
jūn
lòu
xiè
chūn
fēng
fàn
hán
chè
bīng
zhào
shuāng
quán
yīng
wèi
gēn
jiè
quán
mài
xiān
shēng
kuáng
gōng
xǐng
shī
ǎi
ǎi
piāo
qíng
yún
wèi
lián
lǎo
zhuō
yǒu
jiù
fēn
shèng
shǎng
zhān
qīng
fēn
shí
bèi
jiǔ
jiǔ
shí
tòu
xiāng
duān
céng
xiù
bié
lái
fēi
xuě
wǎng
wèi
néng
xiǎng
jiàn
jīng
shén
gāo
shòu
西
chǔ
shì
zhēn
shī
xiān
dōng
lǎo
rén
suǒ
tuī
xiān
zhī
huā
jué
shén
zhù
miào
xiāng
zhēng
yán
làng
yán
tóu
bào
qióng
jiǔ
niú
hòu
zuò
kǒu
jīn
bào
tóu
qióng
suī
qīng
liáo
shǒu
xiān
shēng
biāo
zhì
liáng
rén
shī
jiǎn
huā
pīng
tíng
xiāng
dāng
zhěn
chū
xīng
guān
zuò
jīng
tíng
yuàn
jūn
zhuī
zuò
huái
huàn
gōng
qīng
zhòng
wén
jià
jiē
shuāi
lùn
dàn
gāo
mén
róng

作者介绍

宋代文学家

王之道(1093~1169),宋代文学家。字彦猷,号相山居士,无为(今属安徽)人。宣和六年,与兄王之义、弟王之深同登进士第,时人称他们为“三桂”。为人慷慨有气节,对策极言燕云用兵之非,因言语切直,被官置下列。其诗“抒写性情,具有真朴之致”,能表达对国事的关注与感慨,也有抒情写景之作。其词喜和古今词韵,词风清隽幽妙。其文慷慨激烈、通晓畅达。著有《相山集》《相山居士词》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·王之道《江天暮雪》

下一篇:宋·王之道《和秦寿之题靖安栖霞观》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×