文章解析

次韵张文伯喜雨

朝代:宋作者:王之道浏览量:8
xīn
shī
kān
liú
chuán
lìng
rén
zhī
shén
lǎn
rán
mèng
jūn
jiàn
gōng
jīn
qián
tiān
shēng
bǎi
yǎng
wàn
xìng
xuān
rùn
shāo
quē
gōng
nán
quán
jiāng
chéng
qiū
hàn
wàng
gài
mín
qióng
shuí
lián
pāng
tuó
shù
sān
chǐ
gǎo
miáo
yàn
yàn
biāo
mián
mián
zhī
yǒu
xián
tài
shǒu
fāng
chéng
xuān
fén
xiāng
dǎo
wèi
jué
jīng
chéng
gāo
gāo
tiān
yóu
yún
chuí
ruò
lǎn
zhān
chē
gài
chū
yán
xuán
西
chéng
zhǐ
duō
shǔ
sòng
wèi
gēng
fēng
nián
tún
mèng
jiǔ
xiè
shén
kuàng
xiào
fēi
piān

作者介绍

宋代文学家

王之道(1093~1169),宋代文学家。字彦猷,号相山居士,无为(今属安徽)人。宣和六年,与兄王之义、弟王之深同登进士第,时人称他们为“三桂”。为人慷慨有气节,对策极言燕云用兵之非,因言语切直,被官置下列。其诗“抒写性情,具有真朴之致”,能表达对国事的关注与感慨,也有抒情写景之作。其词喜和古今词韵,词风清隽幽妙。其文慷慨激烈、通晓畅达。著有《相山集》《相山居士词》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·王之道《种田庵》

下一篇:宋·王之道《题马以道画扇》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×