文章解析

天宝歌和魏定公文次韵

朝代:宋作者:王之道浏览量:10
lián
chāng
gōng
zhōng
wèi
shí
huáng
jīn
luò
jūn
wáng
yǎng
chén
yǎng
wén
zhōng
gěng
màn
duō
níng
jiù
yào
áo
áo
wàn
guó
fēng
zhōng
chuán
qiáng
qīng
huài
yán
tóng
guān
fàn
yáng
zéi
shāng
zāi
tiān
jiù
kōng
lián
qián
cuì
huá
西
yáo
zhǐ
shǔ
yīng
niàn
cháng
jiù
jiā
liù
jūn
gǎn
shuí
gǎn
kōng
tài
zhēn
ròu
shǐ
huáng
jiān
chéng
yuán
hǎi
zhǎn
qīng
bīng
què
qiáng
zhān
nǎi
shǐ
使
hòu
shì
méng
jiā
shēng
luàn
měi
shēng
píng
duì
xīn
shī
zhòng
jiē
wàng
xiān
huā
cǎo
chūn
qiū
chāo
chàng
liù
lóng
guī
wèi

作者介绍

宋代文学家

王之道(1093~1169),宋代文学家。字彦猷,号相山居士,无为(今属安徽)人。宣和六年,与兄王之义、弟王之深同登进士第,时人称他们为“三桂”。为人慷慨有气节,对策极言燕云用兵之非,因言语切直,被官置下列。其诗“抒写性情,具有真朴之致”,能表达对国事的关注与感慨,也有抒情写景之作。其词喜和古今词韵,词风清隽幽妙。其文慷慨激烈、通晓畅达。著有《相山集》《相山居士词》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·王之道《和吴子美香林汤韵》

下一篇:宋·王之道《送浮屠道郭云游》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×