文章解析

次韵秦寿之雷江阻风

朝代:宋作者:王之道浏览量:10
jūn
zhī
shì
xíng
è
dào
chù
míng
shān
jiā
zuò
jiāng
shén
hǎo
shì
yuán
héng
kuáng
fēng
juǎn
fān
jiǎo
yāo
qiú
shī
shǎo
zhù
zhōu
shī
lìng
zàn
léi
jiāng
zhèng
zài
huái
nán
àn
wàn
qǐng
huáng
yìng
kuò
zhī
yǎn
jiè
kuò
duō
shǎo
dàn
jiàn
chuī
yān
gěng
luò
guī
xīn
hào
hào
shú
liáo
dòng
guī
mèng
chōng
chōng
cǔn
duó
tāo
shì
qiǎng
liú
zhì
qīng
mián
jīng
è
yóu
chū
qiān
jīn
chē
fǎn
chéng
cuò
rén
shēng
yǒu
shù
shuí
wèi
jiāng
shén
néng
jiàn
xuè
xīn
shī
zǒu
huá
liú
bēn
jué
chén
què
fáng
yǒu
jiǔ
miào
zuò
duì
táo
hóng
zhēn
zhuó
yùn
lái
yán
xiǎn
shǔ
shuí
cái
qiān
zi
fēi
nüè

作者介绍

宋代文学家

王之道(1093~1169),宋代文学家。字彦猷,号相山居士,无为(今属安徽)人。宣和六年,与兄王之义、弟王之深同登进士第,时人称他们为“三桂”。为人慷慨有气节,对策极言燕云用兵之非,因言语切直,被官置下列。其诗“抒写性情,具有真朴之致”,能表达对国事的关注与感慨,也有抒情写景之作。其词喜和古今词韵,词风清隽幽妙。其文慷慨激烈、通晓畅达。著有《相山集》《相山居士词》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·王之道《秋日野步和王觉民十六首其一》

下一篇:宋·王之道《秋兴八首追和杜老》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×