文章解析

山中阻雨欲登华顶峰而不果

朝代:宋作者:洪适浏览量:3
wén
tiān
tāi
shān
wàn
qiān
zhàng
céng
fēng
huá
dǐng
hún
mèng
chí
xiǎng
qiè
lái
chéng
qīng
qiū
míng
jiāng
wǎng
xiǎo
qiǎo
zuò
nán
xiáng
yún
yuē
réng
shuǎng
fēng
dèng
tái
xiǎn
shuāng
luàn
zhēn
mǎng
zhēng
róng
jùn
kōng
shàng
biàn
便
juān
zhú
xíng
qiàn
téng
zhàng
lǎo
sēng
ér
yán
shān
tāo
wàn
xiàng
tóu
tiān
yán
fēi
chǎng
zhòng
míng
dào
hán
yǐng
wàn
zhèn
yōu
xiǎng
xiá
jiǒng
náo
yuán
lín
gāo
yǔn
zhā
xiàng
xiān
mèi
qiū
piāo
rán
dùn
chén
wǎng
jīn
fēng
shí
yān
jiē
qióng
rǎng
jìn
hán
huò
báo
rén
kuǐ
yǎng
yóu
shí
liáng
zhòng
lái
shì
zhēn
shǎng
yán
chéng
zāi
fēi
kuáng
jià
wèi
zhī
huí
yīn
kān
bǎng
shēng
shān
zhōng
líng
xīn
kōng
yāng
yāng

作者介绍

“宋代金石三大家”之一

洪适(1117~1184),南宋金石学家。字景伯,晚号盘洲老人,谥文惠,饶州(今江西)鄱阳人。孝宗时,任司农少卿,累官至同中书门下平章事,兼枢密使。洪适与弟洪遵、洪迈并称“三洪”,皆以文学负盛名。其好收藏金石拓本,并据以证史传讹误,考核颇精,与欧阳修、赵明诚并称“宋代金石三大家”。在他的金石著作中,《隶释》先依碑释文,著录全文,后附跋尾,具载论证,开了金石学最善之体例。《四库全书总目提要》称赞说“自有碑刻以来,推是书为最精博”。著有《隶续》《盘洲文集》等。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·洪适《会广西田提刑致语口号》

下一篇:宋·洪适《次韵王伟文二首 其二》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×