文章解析

天车诗

朝代:元作者:杨维桢浏览量:5
bǎi
lòu
tiān
jué
gāo
qiū
shí
zhàng
jiāo
lóng
xué
rán
xīng
jiàng
shì
jiào
tiān
chē
ěr
xióng
liǎng
lóng
jié
jiāo
suǒ
kǒu
zhé
tǒng
tiān
qiào
qiào
zhōng
xiāng
tōng
máng
bài
hán
shén
jiào
shàng
tiān
chéng
bái
hóng
gàn
shuǐ
guài
zhī
zǒu
hǎi
shān
shí
xīng
dǒu
zuò
lìng
diàn
chéng
cùn
jīn
zhàng
chǐ
guān
lái
qiū
wén
ā
xiāng
léi
chē
nóng
chē
qiǎo
yùn
tuō
qiào
shé
tiān
chē
yuè
tiān
qiǎo
jūn
xiè
sān
nóng
jiā
jiǔ
zhòng
chē
yùn
běi
dǒu
fēng
shí
diào
yǒu
yuàn
tiān
cāng
hóng
xiǔ
nóng
shí
dōng
chōng
yǐn
chūn
jiǔ
rǎng
sǒu

作者介绍

元代文学家

杨维桢(1296~1370),元代文学家。一作杨维祯,字廉夫,号铁崖。因擅吹铁笛,自号铁笛道人,又号铁心道人,晚年自号老铁、抱遗老人、东维子。山阴(今浙江绍兴)人。杨维桢与陆居仁、钱惟善合称为“元末三高士”,一生致力于诗文辞赋的革新,亦工散曲,又善行草书。其尤以倡导古乐府而追随者甚众,形成“铁雅诗派”。他的古乐府诗,既婉丽动人,又雄迈自然,史称“铁崖体”。其在创造手法上有浪漫主义的特点,好驰骋异想,运用奇辞,受李贺影响很深。代表作品有《丽则遗音》《铁崖先生古乐府》《东维子文集》等。

展开阅读全文 ∨

上一篇:元·刘因《人月圆·茫茫大块洪炉里》

下一篇:元·元好问《临江仙·连日湖亭风色好》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×