文章解析

漫成五首其一

朝代:元作者:杨维桢浏览量:5
shí
guò
shí
lái
bái
bàn
xiāng
cuī
quàn
jūn
bǐng
zhú
bǐng
zhú
shí
guāng
yīn
néng
huí
西
lín
zuó
bào
dōng
jiā
jīn
bēi
miǎn
guān
jīn
zhī
lái
shì
rén
shēng
fàng
jiǔ
bēi
gàn
jiā
yuán
yīng
zhāng
jiā
lóu
tóu
yàn
jiǔ
qiān
jīn
mǎi
zhái
zuò
yóu
chuán
chǔ
gāo
huán
tiě
dào
rén
juàn
yóu
nián
lǎn
shàng
chí
tóu
zhǐ
jiā
sháo
zhà
shàng
xiǎo
zi
chàng
cháo
zhōu
xiǎo
jiā
zhù
bái
píng
zhōu
zhǐ
chàng
shě
láng
chóu
fēng
dào
yuān
yāng
chéng
ēn
yòng
shā
táng
zhōu

作者介绍

元代文学家

杨维桢(1296~1370),元代文学家。一作杨维祯,字廉夫,号铁崖。因擅吹铁笛,自号铁笛道人,又号铁心道人,晚年自号老铁、抱遗老人、东维子。山阴(今浙江绍兴)人。杨维桢与陆居仁、钱惟善合称为“元末三高士”,一生致力于诗文辞赋的革新,亦工散曲,又善行草书。其尤以倡导古乐府而追随者甚众,形成“铁雅诗派”。他的古乐府诗,既婉丽动人,又雄迈自然,史称“铁崖体”。其在创造手法上有浪漫主义的特点,好驰骋异想,运用奇辞,受李贺影响很深。代表作品有《丽则遗音》《铁崖先生古乐府》《东维子文集》等。

展开阅读全文 ∨

上一篇:元·王哲《南乡子·富贵与身贫》

下一篇:元·杨维桢《邯郸美人》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×