文章解析

长生草为叶峭峰赋

朝代:宋作者:王镃浏览量:3
táng
shí
yán
sǒu
huàn
chéng
shén
xiān
dān
chuán
lǎo
shù
biàn
huà
yán
nián
dān
xiāng
róng
sàn
cāng
diān
cháng
shēng
yùn
líng
cǎo
jīng
xiān
xiān
gēn
guà
luò
tūn
liú
yān
shòu
shuǐ
suí
hán
shǔ
qiān
shuí
néng
dēng
yún
lái
yán
biān
dān
huā
qún
zhì
juān
juān
péng
suī
ài
liǎng
yuàn
huāng
jīn
qián
lián
kōng
ài
kāi
luò
qiū
fēng
qián
qiào
fēng
shān
zhōng
dào
yǎn
míng
xiān
tiān
xiàn
线
tóng
shòu
寿
yǎn
wàn
zhǎng
mián
yán
jūn
jiàn
lóng
chī
cǎi
wèi
yào
hǎi
shān
chǔ
jià
lóu
chuán

作者介绍

宋末元初诗人

王镃(?~?),宋末元初诗人。字介翁,括苍遂昌(今属浙江)人。宋末官金溪尉,宋亡后,弃官归隐湖山。他与尹绿坡、虞君集、叶柘山等结社吟诗,题所居为“月洞”。其诗全为五、七言律绝,多缅怀故国之作,寄寓兴亡之感。王镃诗学杨万里,部分作品近晚唐体,但往往有佳句而缺高韵。明汤显祖称“宛然晚唐人语”。《避乱柯岩绿坡诸公以诗见寄》《塞上曲》《早行》等均有名。著有《月洞吟》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·王镃《立秋》

下一篇:宋·王镃《寄杜北山》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×