文章解析

赋建安林尚能家追远堂一首

朝代:宋作者:刘一止浏览量:3
shuāng
cún
yǒng
fēng
shù
bēi
wǎn
lái
xiào
zi
xīn
bǎi
suì
cháng
zhǎn
zhuǎn
tún
dǎi
qīn
cún
shì
níng
luán
shí
qiān
chéng
yán
yǒu
miǎn
shēng
shì
gǒu
dàn
qiǎn
suǒ
fèng
cháng
shì
jié
miǎn
shàng
néng
mǐn
xiù
shí
níng
yuǎn
qiú
guān
shù
pěng
hèn
wǎn
wǎn
guī
huái
怀
zhuī
yǎng
qín
zuò
táng
jìn
shān
yǎn
zhāo
jiǔ
yuán
hún
páng
yǎn
niú
yáng
jiā
sōng
jiǔ
bàng
jiǎn
chūn
qiū
shí
qíng
liǎng
tiǎn
suì
lìng
jiān
ér
jiān
chà
zhī
diǎn
shú
xiān
táng
shú
xiào
kǔn
cóng
jīn
ér
mén
zhì
xíng
shén
suǒ
jiǎn

作者介绍

宋代文学家

刘一止(1078?~1160),宋代文学家。字行简,号苕溪、太简居士,湖州归安(今浙江吴兴)人。徽宗宣和三年进士,历官两浙东路提刑、中书舍人等职。后因忤秦桧被革职。召还,因病以敷文阁直学士致仕。刘一止博学能文,文章推本经术,不效世俗纤巧刻琢。其诗寓意高远,清深简易,自成一家。他亦工词,其词造语清新,因《喜迁莺·晓行》词盛传京师,故人称“刘晓行”。著有《苕溪集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·刘一止《次韵维心赠葛鲁卿待制求花栽一首》

下一篇:宋·刘一止《和何山总老一击轩二首 其一》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×