文章解析

次韵江子我郎中社饮一首

朝代:宋作者:刘一止浏览量:3
shè
fēng
zài
tián
jiā
shù
ráo
rén
jiě
zi
lái
yāo
kòu
jīng
xiān
kuì
gēng
sāng
jiàn
biāo
xiāng
shàng
chǐ
齿
dūn
shū
miáo
wèi
jiàn
diāo
jìng
fāng
xīn
zhú
diào
shān
hán
shí
zuò
míng
huǒ
lǎo
chéng
xiāo
shāi
jiǔ
liú
zhēng
tún
duò
qiáo
mán
ōu
shēng
dài
cūn
pāi
pín
zhāo
xìng
shū
zhōng
dǐng
guān
shēn
tuō
shì
cháo
xíng
suí
shí
shòu
xīn
jiàn
huā
diāo
shuò
yīn
chén
duàn
shān
jiāo
shuí
wèi
jīn
dìng
yuǎn
kōng
zuò
lǎo
biān
sháo
wǎng
shǐ
zhī
tiān
biàn
shuāng
táo
yàn
yāo
xiàn
shū
cán
tòng
liáo
zhōu
xuān
zhì
zhōng
xīng
tài
bái
yáo
míng
nián
chūn
shè
chóu
bìn
xuě
yīng
xiāo

作者介绍

宋代文学家

刘一止(1078?~1160),宋代文学家。字行简,号苕溪、太简居士,湖州归安(今浙江吴兴)人。徽宗宣和三年进士,历官两浙东路提刑、中书舍人等职。后因忤秦桧被革职。召还,因病以敷文阁直学士致仕。刘一止博学能文,文章推本经术,不效世俗纤巧刻琢。其诗寓意高远,清深简易,自成一家。他亦工词,其词造语清新,因《喜迁莺·晓行》词盛传京师,故人称“刘晓行”。著有《苕溪集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·刘一止《次韵曾宏父见贻一首》

下一篇:宋·刘一止《拱州道中二首 其一》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×