文章解析

绍兴庚申解官庐陵留别欧阳隐士

朝代:宋作者:王洋浏览量:7
méi
jiāng
lái
chū
shí
jūn
yǎng
hán
shǔ
qīn
zhī
lán
qún
zhī
lán
běn
xīn
yōu
rán
dàng
qīng
fēn
fáng
shí
gāo
jiě
shǐ
使
jìng
zào
fēn
cóng
kùn
piāo
péng
cóng
shǎo
zhī
wén
tóu
shī
suǒ
zào
huà
běn
yín
ér
dàn
yuǎn
biàn
yóu
xūn
wéi
xìng
chuān
yuán
zūn
shí
guān
qián
jiā
chuán
ér
sūn
cháng
bǎi
nián
xià
liú
míng
shàng
cún
cán
fēi
fán
shǒu
wèi
néng
zhēng
fēn
yún
huái
怀
bǎo
nuǎn
liàn
yǒu
kuì
mín
qín
nǎi
tóng
xiāng
huò
tán
hòu
kūn
tuō
shēn
yóu
rén
zhù
suí
téng
qiān
kuài
宿
yuàn
shuí
néng
kùn
lóng
fán
nián
fāng
wài
shì
xiāng
tóng
xūn

作者介绍

宋代文学家

王洋(1087?~1154),宋代文学家。字元渤,原籍东牟(今山东蓬莱),后徙居山阳(今江苏淮安)。宣和六年进士,累官起居舍人、知制诰,历典三郡,晚年任鄱阳太守。绍兴十七年,知饶州,不久罢官,隐居信州。王洋诗文兼擅。其诗极意镂刻,文章温雅有典则。周必大序其文集亦称:“赋大礼则丽而法,传死节则赡而劲,铭记则高古粹美,奏议则切直忠厚。”主要作品有《题余干县琵琶洲诗》。著有《东牟集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·王洋《一夕大风偶成呈诸兄简士修思远》

下一篇:宋·王洋《题邻僧房壁》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×