文章解析

次韵酬江如晦

朝代:宋作者:王洋浏览量:10
mìng
shù
qióng
shuí
lòu
xiàng
gān
tóng
mìng
lóu
hán
zhǎng
duō
fēng
yàn
zhì
měi
zāo
xīng
hǎo
mìng
zài
tiān
gōng
nán
yóu
ruò
zhī
ān
mìng
dāng
yōu
sān
zhēn
zhǎng
gōng
mǎo
zuì
jiān
biàn
yōu
yōu
nián
yuē
zi
zhāo
jiā
pín
guān
xīn
zhēn
gòng
tān
jìng
shì
qiě
guò
cóng
zhuī
hèn
qióng
kuí
èr
yuè
huáng
chū
hǎo
yīn
huái
yīn
liǔ
qīng
luó
jīn
zhàng
tóu
guà
qián
zhǐ
mǎi
jiǔ
zi
zuò
jiān
shí
dēng
lín
xiāng
xiù
duō
shuǐ
shí
dào
yún
yóu
sōng
bǎi
xiāng
wàng
quán
xià
rén
shì
shù
rén
néng
mǎn
bǎi
shēng
qián
bǎo
yǎn
shī
chén
yuán
ǒu
rán
cháng
nián
shì
pín
xiāng
jiàn
qián
xián
jīn
chuán

作者介绍

宋代文学家

王洋(1087?~1154),宋代文学家。字元渤,原籍东牟(今山东蓬莱),后徙居山阳(今江苏淮安)。宣和六年进士,累官起居舍人、知制诰,历典三郡,晚年任鄱阳太守。绍兴十七年,知饶州,不久罢官,隐居信州。王洋诗文兼擅。其诗极意镂刻,文章温雅有典则。周必大序其文集亦称:“赋大礼则丽而法,传死节则赡而劲,铭记则高古粹美,奏议则切直忠厚。”主要作品有《题余干县琵琶洲诗》。著有《东牟集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·王洋《题长兴陈朝桧》

下一篇:宋·王洋《和谹父留别》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×