文章解析

感齿发之衰作诗自解

朝代:宋作者:曹勋浏览量:3
shēng
bǎo
jiān
chū
nián
xīn
shuāi
kuàng
jīn
shí
huà
xíng
bèi
liáo
zhī
chí
tóu
tóng
jiàn
shù
chǐ
齿
bài
qiáng
wéi
luò
shàng
chǐ
齿
huō
liáng
xiè
qiáng
zhuó
kōng
shī
wéi
juàn
dài
niè
zàn
méi
lǎo
ān
fàn
ruò
zuǒ
tuī
fàn
fán
dāo
huī
zhī
gèng
shí
nián
shēn
zhī
wén
zhāng
cāng
lǎo
xiàng
guó
nǎi
jīn
pán
yàn
gāo
huán
é
méi
zhì
zhēn
yuè
yuán
jīng
fāng
rùn
chōng
fēng
xián
chū
tiān
xià
lùn
yòng
wèi
hàn
shì
jīn
yǒu
zāi
fēng
cuì
suǒ
rán
zhì
zhōng
yǒu
hào
wài
xíng
wéi
měi
dāng

作者介绍

宋代文学家

曹勋(1098~1174),宋代文学家。字公显,一作功显,号松隐,颍昌府阳翟(今河南禹州)人。北宋末年词人曹组之子。宣和进士,靖康之变后从徽宗北迁,受命自燕山遁归,诣阙上徽宗御衣。绍兴中两度使金,不辱使命。曹勋的诗中多写出使见闻,尤以使金诗著名。其词多应制咏物之作,与其父偏好俗体不同,多见一时中兴之盛。亦涉及宫廷郊庙乐章,颇为典雅中正。代表作品有《入塞》《饮马歌·边头春未到》《夹竹桃花·咏题》等。著有《松隐文集》《北狩见闻录》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·曹勋《怀归自讼》

下一篇:宋·曹勋《初到阙下》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×