文章解析

古田女

朝代:宋作者:陈普浏览量:8
nián
guò
ráo
zhōu
shì
chà
qīng
chuān
rén
shū
shàng
liú
zhuó
gòu
xià
liú
guī
shě
gòng
shì
zūn
gòng
yòng
dàn
zhè
cháo
hūn
mài
xiā
qíng
qīn
gēng
jià
qiáo
dài
xián
bìng
jià
liú
fēi
shī
shì
shí
shì
jiàn
wèi
hàn
xià
yán
kuàng
yán
kuàng
gǎn
jiā
jìng
wéi
tiān
xià
shì
biān
bēi
zhà
cóng
wén
wáng
méi
shēng
jiào
huá
kuí
mǐn
yuè
zhì
jīn
kuì
huá
xià
nán
gēng
zhuān
sāng
zhè
nèi
wài
nán
duō
jià
yún
shān
yáo
tāng
chí
rèn
téng
chā
huā
zuò
kuài
chéng
shì
chēng
xióng
shū
tóu
bàn
liè
xiào
jiē
zhà
xīn
nòng
nóng
zhuāng
huì
chí
jià
yōng
tóu
shòu
líng
kuà
mǐn
fāng
xiá
zhōu
xiàn
shí
sān
xìng
qióng
xià
shí
jìn
guō
xiàn
wèi
huà
lái
tián
yāng
shì
chū
xià
qīng
qún
bàn
jiǎo
zhā
shuǐ
shì
shì
è
wèi
fēn
jiǎ
jiè
sān
wáng
èr
nián
rén
lún
xià
fāng
dāng
fēng
shuǐ
jīn
chǎn
jiàn
è
chái
láng
shì
kuài
zhì
sāng
zhōng
tái
xiè
guó
jiē
ruò
kuáng
nián
wéi
yǒu
shèng
nián
shì
gēng
zhī
bān
bái
xiū
jià
jiàn
cháng
zhòu
liáng
zhà
quàn
jūn
dàn
qín
shì
yǒng
xiè
tǎng
néng
yòng
yán
tún
yuàn
tóng
shè
běi
rén
jiàn
fēng
xiān
jiē
zhēn
chà
jūn
zi
féng
ruò
bái
shū
chéng
hēi
yuè
tóng
tiān
níng
shū
shě
huá
yuè
xīn
zhè
shā
chū
jīn
è
yǒu
wéi
hài
jià
cháo
shèng
xián
zhě
tóng
huí
jià
zhōng
wèi
piān
yōng
dàn
guài
ān
gǎn
kàng
kàng
fāng
què
xǐn
xǐn
xià
wéi
gōng
wéi
qín
hàn
qián
yuè
zhǐ
huá
mǐn
chù
suǒ
sháo
xià
shí
cái
měi
jiǎ
jǐn
zhī
zhè
yīng
yàn
pìn
níng
shí
zǎo
xiū
jià
hàn
jìn
zhì
táng
tán
kǒu
lìng
wèi
zuò
diāo
dāng
měi
cóng
cháng
gǔn
lái
shǐ
shí
zhà
zhū
mǎn
miàn
qián
yóu
huò
guāng
jià
èr
bǎi
nián
lái
huá
liú
jiàn
zhī
kuà
shù
jiè
yǒu
shī
shū
xiá
huì
wēng
huáng
miǎn
zhāi
suì
jiào
tiān
xià
shí
mán
nài
guó
jīn
zuò
huā
fēng
ǎi
chūn
xián
sòng
yīn
cháng
xià
qiāng
qiāng
duō
guī
xíng
qīn
xián
fāng
zhī
piān
yòu
cái
jiè
nán
quē
lòu
liú
wēi
xià
wèi
néng
hàn
ài
xuě
yǒu
xīn
zhī
yǒu
kǒu
jiē
zhì
nán
guān
réng
tái
xiè
zhāo
xiǎo
qīng
wēn
chūn
qiū
néng
shè
qín
wěi
bǐng
jiǎn
yóu
jiǎ
biāo
zhī
lái
xīn
qīng
gài
zhà
fēng
liú
guān
yóu
dāng
wáng
xiè
zài
yòng
qián
yùn
tián
fēi
shì
shī
gào
shè

作者介绍

宋末元初理学家、文学家

陈普(1244~1315),宋末元初理学家、文学家。字尚德,居石堂山,号惧斋,世称石堂先生。福建宁德(今属福建)人。师承韩翼甫,为朱熹三传弟子。入元隐居授徒,屡次被辟为州教授却不赴任,四方从学者数百人,曾受聘于云庄书院,晚居莆中。其诗闲淡疏远,饶有情致。代表作品有《答友人》《秋日即事》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·陈普《孟子·事天立命》

下一篇:宋·陈普《自哂》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×