文章解析

孔府判野耘尝宦云南今以馀瘴多病意欲休官因读唐书南诏传为此二诗问其风俗

朝代:元作者:方回浏览量:3
wàn
cán
cóng
guó
西
nán
chū
lòu
tiān
táng
jiǎo
jiē
yuè
guī
hàn
jiāng
lián
cān
jǐng
xīng
chán
wài
mín
é
xuě
jiè
biān
chuán
yuán
xià
yuè
jiàn
zhàn
cháo
yàn
biāo
xìn
kuáng
xiē
miē
xiǎn
yào
juān
chēng
yuán
gèng
hào
wèi
shuǎng
guān
lián
wèi
kāi
xíng
zōu
shǐ
使
quán
bèi
réng
tōng
shàng
shuāng
tián
shì
chǐ
齿
jīn
jiān
chōng
huì
zhān
guā
páo
dōng
gèng
shí
táo
xìng
yóu
yán
hùn
liáng
kān
zhū
qiú
huò
wèi
quān
shuāng
wēi
cái
zhǐ
sòng
zǒng
huān
rán
guī
tuó
mán
huò
zhēng
páo
yǒu
zhàng
yān
céng
gān
yāng
zhǎng
yóu
kùn
chén
mián
róu
yuǎn
huá
fēng
jiā
tóng
wén
shǐ
chuán
yuàn
wén
tán
wáng
huì
zuǎn
zhōu
piān

作者介绍

元代文学家

方回(1227~1307),元代文学家。字万里,号虚谷,别号紫阳山人,徽州歙县(今属安徽)人。宋末景定进士,官至严州知州。入元后,曾任建德路总管。其诗近体学习杜甫、黄庭坚、陈师道、陈与义,古体效法朱熹、陶渊明、白居易。注重钻研诗眼、句法,其诗意象生新、境界老成,同时蕴含强烈的现实主义色彩。所作诗文,有《桐江集》《桐江续集》传世,尤以编《瀛奎律髓》一书名世。

展开阅读全文 ∨

上一篇:元·方回《览古五首 其二》

下一篇:元·方回《次韵王起宗勉为高子明绘松岩图》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×